Tôi đã nói về
những lĩnh vực bên ngoài vốn là nền tảng cho thiền. Bây giờ tôi sẽ nói về bản
chất cốt lõi của thiền.
Nền tảng trung
tâm của thiền là thanh lọc và trải nghiệm bản chất thật sự của cơ thể, suy nghĩ
và cảm xúc. Nếu chỉ chừng đó xảy ra thì cuộc sống của bạn cũng sẽ trở nên rất
hân hoan. Nếu chỉ chừng đó xảy ra thì cuộc sống của bạn cũng trở nên thiêng
liêng. Nếu chỉ chừng đó xảy ra bạn cũng sẽ trở nên kết nối với thế giới bên
kia. Nhưng nó chỉ là một cuộc gặp với thế giới bên kia, bạn vẫn chưa hòa nhập với
nó. Bạn trở nên kết nối với thế giới bên kia nhưng chưa trở thành một với nó. Bạn
làm quen với thiêng liêng nhưng bạn không là nó. Nền tảng của thanh lọc sẽ đưa
bạn hướng tới thiêng liêng và tập trung mắt bạn vào nó, nhưng nó là một trạng
thái trống rỗng duy nhất cho phép bạn hòa cùng thiêng liêng và trở thành một với
nó.
Ban đầu, ở ngoại
vi bạn đi tới biết sự thật, ở trung tâm bạn trở thành sự thật. Vì thế bây giờ
tôi sẽ nói về giai đoạn thứ hai này. Tôi đã gọi giai đoạn thứ nhất là thanh lọc;
tôi sẽ gọi trạng thái thứ hai này là tính không. Tính không này cũng có ba giai
đoạn: cấp độ cơ thể, cấp độ tâm trí và cấp độ cảm xúc.
Vô thể xác là
cái đối lập của sự đồng nhất với cơ thể. Bạn đồng nhất với cơ thể. Bạn không cảm
thấy “Nó là cơ thể của tôi”; trái lại, ở mức độ nào đó bạn tiếp tục cảm thấy rằng
“Tôi là cơ thể”. Nếu cảm giác rằng bạn là cơ thể biến mất, thế thì bạn sẽ trở
thành vô thể xác. Nếu sự đồng nhất của bạn với cơ thể bị phá vỡ, vô thể xác sẽ
xảy ra.
Khi Alexander
trở về từ Ấn Độ ông ấy muốn mang một sannyasin về cùng để ông ấy có thể cho mọi
người ở Hy Lạp biết một sannyasin Ấn Độ thì như thế nào. Có nhiều sannyasin sẵn
sàng và háo hức tới. Ai lại không muốn tới khi Alexander mời và chào đón họ với
những nghi thức hoàng gia? Thế nhưng Alexander không muốn mang theo chỉ những
người háo hức, bởi người háo hức sẽ không là một sannyasin thực sự. Ông ấy tìm
một sannyasin có đôi chút phẩm chất xác thực.
Khi đang đi
ngang khu vực biên giới, ông ấy tìm biết về một sannyasin đặc biệt. Người ta
nói với ông ấy, “Có một sannyasin sống ven bờ sông trong rừng. Ngài nên mang
ông ấy theo ngài”.
Ông ấy đã đi tới
đó. Trước tiên ông ấy cử binh sĩ tới để mang sannyasin về cho ông ấy. Binh sĩ tới
chỗ sannyasin và nói, “Ông diễm phúc đấy! Hàng nghìn sannyasins khác đã cầu xin
Alexander mang họ theo nhưng ngài không chọn ai trong số họ. Bây giờ Alexander
đại đế ban phát ân huệ của ngài tới ông và ngài muốn ông đi cùng ngài. Ông sẽ
được đưa tới Hy lạp theo nghi thức hoàng gia”.
Sannyasin nói,
“Không ai có quyền lực hay can đảm ép buộc sannyasin đi tới bất kỳ đâu”.
Các binh sĩ đã
bị sốc. Họ là những binh sỹ của Alexander uy quyền, và một sannyasin không mảnh
vải nào lại dám nói với họ như vậy ư? Họ nói, “Đừng nói điều đấy lần nữa, hoặc
ông sẽ chết”.
Nhưng sannyasin
nói, “Không ai có thể lấy đi cuộc sống mà ta đã tự mình từ bỏ. Đi và nói với
Alexander của các người rằng sức mạnh của ông ấy có thể chinh phục tất cả,
nhưng không thể chinh phục được những người đã chinh phục chính bản thân họ”.
Alexander sửng
sốt! Lời nói lạ lùng, nhưng cũng quan trọng bởi ông ấy cảm thấy rằng ông ấy đã
tìm thấy sannyasin bấy lâu đang tìm kiếm. Alexander tự mình đi tới, gươm tuốt
trần trong tay, và ông ấy nói với sannyasin, “Nếu ông không đi, ta sẽ cắt đầu
ông”.
Và sannyasin trả
lời, “Cứ làm đi! Và ngay khi ông thấy ông đã cắt lìa đầu khỏi cơ thể này, ta
cũng sẽ thấy cái đầu được cắt lìa khỏi cơ thể. Ta cũng sẽ thấy nó, ta cũng sẽ
đang quan sát điều đang diễn ra. Nhưng ông sẽ không thể giết tai, bởi ta là người
quan sát”. Và ông ấy tiếp tục, “ta cũng sẽ thấy rằng cái đầu được cắt lìa - vì
thế đừng ấn tượng sai rằng ông có thể làm ta tổn thương theo cách nào đó. Ta vượt
thoát khỏi điểm mà bất kỳ ai có thể làm tổn thương ta.
Đây là lý dó
Krishna đã nói, “Cái mà lửa không thể đốt cháy, mũi tên không thể xuyên thủng,
gươm không thể cắt lìa, những thứ đó, thực thể đó vốn ở trong chúng ta. Thực thể
hợp nhất mà lửa không thể đốt cháy và tên không thể xuyên qua ở trong chúng
ta”.
Ý thức về thực
thể đó và buông bỏ sự đồng nhất với cơ thể, buông bỏ cảm giác rằng bạn là cơ thể,
chính là vô thể xác. Nhưng bạn sẽ phải làm vài điều để buông bỏ sự đồng nhất. Bạn
sẽ phải học cách buông bỏ nó. Và cơ thể càng tinh khiết, sẽ càng dễ để buông bỏ
sự đồng nhất với cơ thể. Cơ thể càng ở trong trạng thái tinh khiết, bạn càng có
thể nhanh chóng ý thức rằng bạn không là cơ thể. Đấy là lý do tại sao sự tinh
khiết cơ thể là nền tảng và vô thể xác là hoa trái tối thượng của nó.
Làm sao bạn có
thể thấy được rằng bạn không là cơ thể? Bạn sẽ phải kinh nghiệm nó. Nếu đang đứng,
đang ngồi, đang nằm và đang đi bạn cố gắng nhớ, nếu có một ít lưu tâm đúng, nếu
có một ít ý thức về những chức năng của cơ thể, bạn sẽ thực hiện bước đầu tiên
hướng tới sáng tạo tính không.
Khi bạn đang đi
dọc theo con đường, nhìn sâu sắc vào trong bản thân bạn và bạn sẽ thấy rằng có
ai đó ở đấy đang không đi. Bạn đang đi, tay và chân bạn đang chuyển động, nhưng
có gì đó trong bạn là đang không đi chút nào, nó chỉ đang quan sát bạn đi.
Khi bạn bị đau ở
tay hoặc chân, khi bạn làm thương chân bạn, thế thì nhìn vào bên trong với ý thức
- bạn bị thương, hay đấy là cơ thể bạn bị thương và bạn đang đồng nhất với đau
đớn?Khi bị đau đâu đó trên người, trở nên ý thức xem đau đớn đang xảy đến với bạn
hay bạn đơn giản đang chứng kiến đau đớn, liệu bạn có là nhân chứng trước đau đớn.
Khi bạn cảm thấy
đói, nhìn với ý thức để thấy liệu bạn đói, hay cơ thể bạn đói và bạn đơn giản
đang chứng kiến điều đó. Và khi có hạnh phúc, cũng quan sát và cảm nhận xem hạnh
phúc thực tế đang diễn ra ở đâu.
Với tất cả những
gì đang xảy ra trong cuộc sống của bạn, trong khi bạn đang đứng, đang ngồi,
đang đi, đang ngủ và đang tỉnh dậy, điều cần được nhớ là ý thức thực hiện nỗ lực
thường xuyên nhằm thấy được điểm mọi điều thực tế đang diễn ra. Chúng có thực tế
đang xảy ra cho bạn hay bạn chỉ là một nhân chứng? Thói quen đồng nhất của bạn
là sâu xa. Bạn thậm chí có thể bắt đầu khóc khi bạn đang xem một bộ phim hay một
vở kịch, bạn có thể bắt đầu cười. Khi ánh sáng trong nhà hát bật sáng bạn kín
đáo lau nước mắt để không ai thấy chúng. Bạn khóc, bạn trở nên đồng nhất với bộ
phim. Bạn trở nên đồng nhất với anh hùng, với nhân vật - cái gì đó đau đớn có
thể đã xảy đến cho anh ta, và bạn đồng nhất với nỗi đau này và bắt đầu khóc.
Một tâm trí
nghĩ bất kỳ cái gì đang diễn ra với cơ thể tức đang diễn ra với bạn là đang
trong khốn khổ và đau đớn, và đấy là sự đồng nhất của bạn với cơ thể. Và cũng
chỉ có một nguyên nhân cho hạnh phúc, và đấy là sự đồng nhất của bạn với cơ thể
gãy vỡ và bạn trở nên ý thức rằng bạn không là cơ thể.
Để được như vậy,
cần ghi nhớ đúng. Cần ghi nhớ đúng về những hoạt động của cơ thể, ý thức đúng,
quan sát đúng về những hoạt động của cơ thể. Nó là một quá trình: Vô thể xác sẽ
diễn ra thông qua quan sát đúng về cơ thể.
Cần quan sát cơ
thể. Khi bạn đi ngủ vào buổi tối, sẽ quan trọng khi ý thức rằng cơ thể bạn đang
đi ngủ đấy, không phải bạn. Và khi trời sáng lúc bạn rời khỏi giường, sẽ quan
trọng khi ý thức rằng cơ thể bạn đang rời khỏi giường, không phải bạn. Không phải
bạn đã đi ngủ, chỉ là cơ thể bạn đã ngủ. Khi bạn ăn, ý thức rằng cơ thể bạn
đang ăn, và khi bạn mặc quần áo ý thức rằng những quần áo đó chỉ phủ lên cơ thể
bạn, không phải bạn. Thế thì khi ai đó làm tổn thương bạn, với ý thức này bạn sẽ
có thể nhớ được rằng cơ thể này đang bị tổn thương, không phải bạn. Theo cách
này, với những nhắc nhở liên tục, sẽ tới một điểm có sự bùng nổ và đồng nhất sẽ
bị phá vỡ.
Bạn có biết rằng
khi bạn đang mơ bạn không ý thức về cơ thể bạn? Và bạn có biết rằng khi bạn
đang ngủ say bạn không còn ý thức gì về cơ thể bạn? Bạn có nhớ khuôn mặt bạn? Bạn
càng đi sâu vào bản thân, bạn càng quên cơ thể bạn. Trong giấc mơ, bạn không ý
thức về cơ thể; và trong giấc ngủ sâu, trong một trạng thái vô thức, bạn không
ý thức về cơ thể chút nào. Khi ý thức bắt đầu trở lại, sự đồng nhất của bạn với
cơ thể dần dần bắt đầu trở lại. Vào buổi sáng, khi bạn chợt tỉnh dậy, nhìn vào
bên trong, và bạn sẽ có thể thấy rõ ràng rằng sự gắn kết của bạn với cơ thể
cũng đang tỉnh dậy.
Có một thí nghiệm
để phá vỡ sự gắn kết này với cơ thể. Nếu bạn tiếp tục thực hiện nó một hoặc hai
lần trong một tháng, nó sẽ giúp bạn phá vỡ sự đồng nhất. Bây giờ hãy cố hiểu
thí nghiệm này.
Thư giãn cơ thể
theo cùng cách chúng ta đã làm cho thiền buổi tối: bằng cách để phòng tối, trao
gợi ý cho mỗi luân xa, thư giãn cơ thể, và đi vào trong thiền. Khi cơ thể được
thư giãn - khi hít thở của bạn trở nên thư giãn và thực thể bạn trở nên tĩnh lặng
- cảm thấy như bạn đã chết. Và trở nên ý thức trong bản thân, bởi bạn chết, những
người yêu quý nào của bạn sẽ tập hợp xung quanh bạn. Quan sát hình ảnh của họ
đang tụ về xung quanh bạn - điều họ làm, ai đó trong họ khóc, ai đó gào thét,
ai đó thổn thức - quan sát họ thật rõ ràng; họ sẽ hiển hiện trước bạn.
Thế rồi thấy rằng
tất cả những người từ hàng xóm, trong vùng, cũng như những người yêu quý của bạn
tập hợp và buộc cơ thể đã chết của bạn vào quan tài. Quan sát cả điều đó nữa.
Nhìn những người đó khiêng quan tài đi, và để nó xuống khu vực hỏa táng; rồi để
họ đặt nó lên giàn hỏa thiêu tang lễ.
Quan sát tất cả
điều này. Tất cả điều này là tưởng tượng, nhưng nếu bạn thực nghiệm cùng tất cả
điều này trong tưởng tượng của bạn, bạn sẽ có thể thấy nó rất rõ ràng. Và rồi
thấy rằng họ đặt cơ thể đã chết của bạn lên giàn hỏa thiêu tang lễ; những ngọn
lửa đã bốc lên và cơ thể đã chết của bạn biến mất.
Khi tưởng tượng
của bạn đạt tới điểm mà cơ thể đã chết biến mất và khói bốc lên trời, những ngọn
lửa biến vào không khí và chỉ còn lại tro tàn, ngay lập tức, với tất cả ý thức,
nhìn bên trong bản thân bạn vào điều đang diễn ra. Lúc đó bạn sẽ bất ngờ thấy rằng
bạn không là cơ thể; lúc đó sự đồng nhất sẽ hoàn toàn bị gãy vỡ.
Sau khi thực hiện
thí nghiệm này nhiều lần, khi bạn tỉnh dậy sau lúc thực hiện nó, khi bạn đi,
khi bạn nói, bạn sẽ biết rằng bạn không là cơ thể. Chúng ta gọi trạng thái này
là trạng thái vô thể xác. Người nào đi tới biết bản thân mình thông qua quá
trình này sẽ trở nên vô thể xác.
Nếu bạn làm điều
này mọi lúc, hai mươi bốn giờ một ngày - đi, tỉnh dậy, ngồi xuống, nói và vẫn ý
thức rằng bạn không là cơ thể - thế thì cơ thể sẽ chỉ là một sự trống rỗng. Và
để biết rằng bạn không là cơ thể thì thật hiếm hoi. Tuyệt đối hiếm hoi, không
gì quý giá hơn điều này. Trở nên không đồng nhất với cơ thể là tuyệt đối hiếm
hoi.
Sau cơ thể bạn,
những suy nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ được thanh lọc, nếu bạn làm thí nghiệm này
với vô thể xác, nó sẽ xảy ra. Và thế thì nhiều thay đổi sẽ bắt đầu xảy ra trong
cuộc sống của bạn. Tất cả những lỗi lầm của bạn, tất cả những hành động vô thức
của bạn được kết nối với cơ thể. Bạn không làm ra lầm lỗi hay thực hiện hành động
sai nào mà không kết nối với cơ thể. Và nếu bạn trở nên ý thức rằng bạn không
là cơ thể, sẽ không còn bất kỳ khả năng nào cho đau khổ trong cuộc sống của bạn.
Thế thì nếu ai
đó làm bạn đau đớn với một thanh gươm bạn sẽ thấy rằng người đó đã chém cơ thể
bạn bằng gươm, và bạn sẽ ý thức rằng không có gì đã xảy ra với bạn. Bạn sẽ vẫn
còn không bị chạm tới. Lúc đó bạn sẽ giống một đài sen trong nước. Lúc bạn trở
nên ý thức về vô thể xác của bạn cuộc sống của bạn sẽ trở nên an bình, không bị
khuấy động. Thế thì bất kỳ sự kiện bên ngoài nào, bất kỳ sấm hay bão tố nào
cũng sẽ không chạm tới bạn bởi chúng chỉ có thể chạm tới cơ thể bạn. Tác động của
chúng chỉ là lên cơ thể; chúng chỉ ảnh hưởng lên cơ thể. Nhưng bạn nghĩ, một
cách sai lầm, rằng tác động là lên bạn - đây là lý do tại sao bạn chịu đứng và
cảm thấy đau đớn hay bất hạnh.
Đây là giai đoạn
đầu tiên của kỷ luật tâm linh: bạn học để trở nên tự do khỏi cơ thể. Nó không
khó học, và người nào nỗ lực chắc chắn sẽ trải nghiệm nó.
Yếu tố thứ hai
của kỷ luật tâm linh là tự do khỏi những ý nghĩ. Như tôi đã nói rằng vô thể xác
xảy ra thông qua quan sát đúng về cơ thể, tự do khỏi ý nghĩ xảy ra thông qua
quan sát đúng về ý nghĩ của bạn. Yếu tố cơ bản của kỷ luật tâm linh là quan sát
đúng. Trong ba giai đoạn này bạn phải nhìn với ý thức đúng và quan sát đúng với
cơ thể, tâm trí và cảm xúc.
Trở thành người
quan sát về những dòng ý nghĩ trôi qua tâm thức bạn. Cũng giống người đang ngồi
bên bờ sông quan sát dòng chảy con sông, ngồi bên bờ tâm trí bạn và quan sát.
Hoặc giống như người ngồi trong rừng và quan sát đàn chim bay ngang qua, chỉ ngồi
và quan sát. Hoặc cách người ta quan sát trời mưa và những đám mây chuyển động,
bạn chỉ quan sát đám mây ý nghĩ trong bầu trời tâm trí của bạn. Những con chim
của ý nghĩ đang bay, dòng sông ý nghĩ đang trôi… cùng cách như vậy, ngồi yên lặng
bên bờ sông, bạn đơn giản ngồi và quan sát. Nó cũng giống như bạn đang ngồi bên
bờ sông, quan sát những ý nghĩ trôi qua. Không làm gì, không can thiệp, không dừng
chúng theo bất kỳ cách nào. Không ngăn chặn theo bất kỳ cách nào. Nếu một ý
nghĩ tới đừng dừng nó lại, nếu nó không tới đừng cố buộc nó tới. Bạn đơn giản
là người quan sát.
Trong sự quan
sát đơn giản đó bạn sẽ thấy và kinh nghiệm rằng những ý nghĩ của bạn và bạn là
tách rời - bởi bạn có thể thấy rằng người đang quan sát ý nghĩ là tách rời khỏi
ý nghĩ, là khác biệt với chúng. Và khi bạn trở nên ý thức về điều này, một sự
bình an lạ lùng sẽ bao phủ bạn bởi bạn sẽ không có bất kỳ lo lắng nào nữa. Bạn
có thể đang ở giữa tất cả các loại lo lắng nhưng lo lắng sẽ không là của bạn. Bạn
có thể đang ở giữa bao rắc rối nhưng rắc rồi sẽ không là của bạn. Bạn có thể được
bao quanh bởi những ý nghĩ nhưng bạn sẽ không là những ý nghĩ đó.
Và nếu bạn trở
nên ý thức rằng bạn không là ý nghĩ của bạn, cuộc sống của những ý nghĩ đó sẽ bắt
đầu đi tới suy yếu hơn, chúng sẽ bắt đầu trở nên ngày một không còn sức sống. Sức
mạnh của ý nghĩ bạn nằm trong thực tế rằng bạn nghĩ chúng là của bạn. Khi bạn
tranh luận với ai đó bạn nói, “Ý kiến của tôi là…” Không ý nghĩ nào là của bạn.
Tất cả những ý nghĩ là khác biệt với bạn, tách biệt với bạn. Bạn chỉ là một
nhân chứng trước chúng.
Tôi sẽ kể các bạn
nghe một câu chuyện để bạn hiểu điều này sâu sắc hơn. Nó đã xảy đến với Phật…
Một hoàng tử được
thụ giáo, và vào ngày đầu tiên anh ta đi khất thực. Anh ta khất thực trước cửa
ngôi nhà Phật đã bảo anh ta tới. Anh ta nhận được thức ăn, ăn và trở lại. Nhưng
khi anh ta trở về anh ta nói với Phật, “Xin thứ lỗi cho con, nhưng con sẽ không
thể đi tới đó nữa”.
Phật hỏi, “Điều
gì đã xảy ra?”
Anh ta nói,
“Khi con tới, con phải đi hai dặm, và trên đường con nghĩ về thức ăn con sẽ ăn.
Và khi con tới trước cửa nhà, Shravika, một đệ tử theo Phật tại gia đã chuẩn bị
thức ăn này. Con rất ngạc nhiên. Tuy thế, con nghĩ đó là sự tình cờ. Nhưng rồi
chuyện xảy ra là khi con ngồi xuống ăn, ý nghĩ tới trong tâm trí con rằng khi
con ở nhà con từng nghỉ ngơi vài phút mỗi ngày. Và con nghĩ: Mình sẽ hỏi ai bây
giờ nếu mình muốn nghĩ ngơi hôm nay? Và ngay khi con còn đang suy nghĩ điều
này, Shravika nói, 'Người anh em, nếu ông muốn ở lại một lát sau khi ăn và nghỉ
ngơi, tôi sẽ được làm ơn và biết ơn, và ngôi nhà của tôi sẽ được thanh tẩy. '
“Con rất ngạc nhiên - nhưng rồi con lại nghĩ nó hẳn là một sự tình cờ khi ý
nghĩ tới tâm trí con và người ấy cũng đề cập tới nó. Vì thế con nằm xuống và sẵn
sàng nghỉ ngơi khi ý nghĩ tới tâm trí con: hôm nay mình không có giường của
chính mình và không nơi trú ngụ của chính mình; hôm nay mình ở dưới mái nhà của
ai đó khác, nằm trên chiếu của ai đó khác. Và lúc đó shravika đã nói từ phía
sau con, 'Ôi thưa sư, chiếc giường không là của ông cũng không là của tôi; và
mái nhà này không là của ông cũng không là của tôi. ' Thế rồi con trở nên sợ
hãi!
“Khó tin rằng
những sự tình cờ có thể xảy ra lập đi lập lại, vì vậy con đã nói với shravika,
'Những ý nghĩ của tôi chạm tới thí chủ ư?Thí chủ ý thức về những sóng ý nghĩ
đang nảy sinh trong tôi ư? Và shravika trả lời, “Thiền liên tục, ý nghĩ của tôi
đã biến mất, và bây giờ tôi có thể nhìn thấy những ý nghĩ của người khác”. Sau
đó, con đã thực sự sợ hãi và chạy tới thầy ở đây. Xin thứ lỗi cho con, nhưng
con sẽ không thể đến đó một lần nữa vào ngày mai. “ Phật hỏi: “Nhưng tại sao
không?”
Và anh ta trả lời:
“Bởi vì… con có thể nói như thế nào đây? Thứ lỗi cho con, chỉ xin đừng bảo con
đi tới đó nữa”.
Nhưng Phật muốn
nghe vì thế anh ta phải đã nói với ông ấy: “Nhìn thấy người phụ nữ đẹp này, vài
ý nghĩ dâm đãng nảy sinh trong con - và cô ấy hẳn cũng có thể đọc được những
suy nghĩ này. Giờ làm sao con có thể đối mặt với cô ấy? Làm sao con có thể đứng
trước cửa nhà cô ấy? Con không thể đi tới đó nữa”.
Nhưng Phật nói,
“Con đơn giản sẽ phải đi tới đó. Nó là một phần thiền của con. Chỉ trong cách
này con sẽ trở nên ý thức về những ý nghĩ của con.
Anh ta bất lực…
anh ta phải đi tới đó ngày hôm sau. Nhưng ngày hôm sau không phải cùng người
đàn ông đã tới đó nữa. Lần đầu tiên anh ta đi dọc con đường khi còn ngủ: anh ta
chưa ý thức những ý nghĩ đang di chuyển trong tâm trí anh ta là gì. Ngày hôm
sau anh ta tới với tỉnh táo, bởi bây giờ có nỗi sợ.
Anh ta đi tới
đó một cách tỉnh thức. Và khi anh ta tới trước cửa nhà cô gái, anh ta đợi một
lát trước khi bước lên bậc. Anh ấy làm mình ý thức và anh ấy tập trung nhận thức
từ bên trong. Phật đã nói, “Chỉ nhìn bên trong và đừng làm bất kỳ điều gì - đơn
giản ý thức rằng không có ý nghĩ nào là không bị nhìn thấy. Đơn giản ý thức rằng
không ý nghĩ nào trôi qua con mà không bị con nhìn thấy”.
Anh ta bước lên
bậu cửa, quan sát trong bản thân mình. Anh ấy hầu như có thể thấy hơi thở của
mình. Anh ấy thậm chí có thể thấy chuyển động của bàn tay và đôi chân mình. Và
khi anh ta ăn, anh ta ý thức từng miếng một. Như thể ai đó khác đang ăn thức ăn
và anh ta đơn giản đang quan sát.
Khi bạn bắt đầu
quan sát bản thân bạn sẽ có hai chiều hướng trong mình: một là cái đang làm và
một là cái chỉ đang quan sát. Sẽ có hai phần trong bạn: Một là người làm và một
chỉ là người quan sát.
Anh ta đang ăn
thức ăn, nhưng có một người đang ăn thức ăn và người nào đó khác đang quan sát.
Ở Ấn Độ chúng tôi nói - và tất cả những ai trên thế giới đã biết đều nói - “Người
đang quan sát là bạn, và người đang làm không là bạn”.
Anh ta quan
sát. Anh ta ngạc nhiên! Anh ta trở lại Phật nhảy múa và anh ta nói với ngài,
“Điều này thật tuyệt vời! Con đã khám phá điều gì đó. Con có hai trải nghiệm: Một
trải nghiệm là khi con hoàn toàn ý thức, những ý nghĩ dừng lại. Khi con nhìn
vào trong với toàn bộ tỉnh thức, những ý nghĩ dừng lại. Trải nghiệm thứ hai là
khi những ý nghĩ chấm dứt con thấy rằng người làm là khác với người quan sát”.
Phật nói, “Đấy
là điểm mấu chốt. Và người nào tìm thấy nó sẽ tìm thấy tất cả”.
Trở thành người
quan sát những ý nghĩ của bạn, nhưng không phải người nghĩ - hãy nhớ, không là
người nghĩ nhưng là người quan sát ý nghĩ của bạn.
Đây là lý do tại
sao chúng tôi gọi những vị thánh của mình là người thấy, không phải người nghĩ.
Mahavira không là người nghĩ, Phật không là người nghĩ; họ là người thấy, người
quan sát. Người nghĩ là người ốm yếu. Những người không biết, suy nghĩ. Những
người biết không nghĩ, họ quan sát. Họ có thể thấy nó, nó rõ ràng trước họ. Và
cách để thấy là bằng việc quan sát những ý nghĩ trong bạn. Đứng, ngồi, ngủ hay
thức dậy, quan sát bất kỳ dòng suy nghĩ nào đang trôi trong bạn và đừng gắn kết
với bất kỳ ý nghĩ nào như thể bạn là nó. Để ý nghĩ của bạn trôi tách biệt khỏi
bạn và bạn tách biệt khỏi chúng.
Nên có hai chiều
hướng trong bạn. Người bình thường vốn chỉ nghĩ có một chiều. Thiền giả có hai
chiều trong mình, ý nghĩ và quan sát. Thiền giả có hai dòng chảy song song
trong mình, ý nghĩ và chứng kiến.
Người bình thường
có một dòng chảy trong mình, đó là của ý nghĩ. Một người chứng ngộ cũng chỉ có
một dòng chảy trong mình, đó là của quan sát giản đơn. Cố hiểu điều này: một
người bình thường có một dòng chảy suy nghĩ trong mình, người quan sát ngủ; thiền
giả có hai dòng chảy song song trong mình, ý nghĩ và quan sát. Với người đã chứng
ngộ chỉ một dòng chảy còn lại, đó là quan sát. Nghĩ đã chết.
Nhưng bởi bạn
phải học quan sát từ trạng thái nghĩ, bạn sẽ phải thiền với ý nghĩ và quan sát
song song với nó. Nếu chúng ta phải dịch chuyển từ ý nghĩ sang quan sát, chúng
ta sẽ phải thiền với ý nghĩ và quan sát cùng một lúc. Đây là cái tôi gọi là
quan sát đúng; đây là cái tôi gọi là ghi nhớ đúng. Mahavira đã gọi nó là 'thông
minh đầy tỉnh thức'; lưu tâm và thông minh đầy tỉnh thức. Quan sát những ý nghĩ
là thông minh tỉnh thức của bạn. Rất dễ thấy người nghĩ, nhưng khó thấy ai đó
có thông minh thức tỉnh.
Đánh thức thông
minh của bạn. Tôi đã nói bạn cách thức tỉnh nó - bằng cách quan sát ý nghĩ của
bạn với nhận thức. Nếu bạn quan sát hành động của cơ thể, cơ thể sẽ biến mất; nếu
bạn quan sát những ý nghĩ dồn dập của bạn, quá trình suy nghĩ, thế thì những
suy nghĩ sẽ biến mất; và nếu bạn quan sát cảm xúc của bạn sát sao, thế thì cảm
xúc sẽ biến mất.
Tôi đã nói rằng
thanh lọc cảm xúc cho phép tình yêu tới thay cho thù hận và tình bạn tới thay
cho kẻ thù. Bây giờ tôi nói để các bạn cũng ý thức về sự thật này: Có một chiều
phía sau người yêu thương và người thù ghét, đó chỉ là nhận thức, nhận thức này
vốn không là yêu thương cũng không là thù hận. Nó đơn giản là nhân chứng. Nó
đôi khi quan sát thù hận và đôi khi quan sát yêu thương xảy ra, nhưng nó đơn giản
là sự chứng kiến, nó đơn giản là sự quan sát.
Khi tôi thù
ghét ai đó, chẳng phải lúc nào đó tôi trở nên ý thức thực tế rằng tôi đang thù
ghét? Và khi tôi yêu ai đó, chẳng phải cách nào đó tôi biết được bên trong rằng
tôi đang yêu thương ai đó? Cái vốn là nhận biết đấy ở phía sau yêu thương và
thù hận. Chính nhận biết của bạn là cái phía sau cơ thể, ý nghĩ và cảm xúc của
bạn - phía sau tất cả. Đây là lý do những kinh sách cổ gọi nó là neti-neti,
không là cái này cũng không là cái kia. Nó không là cơ thể cũng không là ý nghĩ
cũng không là cảm xúc. Nó không phải cái nào trong những cái đó. Và ở đâu có
cái không, ở đó có người quan sát, người nhìn, tâm thức chứng kiến, linh hồn.
Vì thế hãy nhớ
còn là người quan sát cảm xúc của bạn. Cuối cùng thì bạn sẽ phải tới cái vốn chỉ
là thấy thuần khiết. Chính cái thấy thuần khiết đó phải được giữ lại. Cái thấy
thuần khiết đó là thông minh. Chúng ta gọi cái thấy thuần khiết đó là sự khôn
ngoan. Chúng ta gọi cái thấy thuần khiết đó là tâm thức. Đấy là mục tiêu chính
của yoga và tất cả các tôn giáo.
Phẩm chất chính
của kỷ luật tâm linh bên trong là quan sát đúng, quan sát đúng của những hành động
của cơ thể, của quá trình suy nghĩ và của những dòng cảm xúc bên trong. Người
nào trở thành nhân chứng sau khi đi qua ba lớp này sẽ đạt tới bờ bên kia. Và tới
được bờ bên kia là gần như tới đích. Người nào vẫn còn dính mắc ở bất kỳ đâu
trong ba lớp này sẽ vẫn còn trói buộc với bờ bên này. Người đó vẫn chưa đạt tới
đích.
Tôi đã nghe một
câu chuyện: Vào một đêm trăng sáng… giống như tối nay. Trăng tròn và là một tối
rất đẹp, vì thế vài người bạn cảm thấy thích chèo thuyền vào giữa đêm. Họ muốn
có đôi chút vui vẻ, vì thế trước khi xuống thuyền họ đã uống rượu. Sau đó họ xuống
thuyền, cầm lấy mái chèo và bắt đầu chèo thuyền. Họ chèo thuyền một lúc lâu.
Khi trời hửng
sáng và gió lạnh bắt đầu thổi, họ sực tỉnh và nghĩ, “Chúng ta đã đi bao xa rồi?
Chúng ta đã chèo thuyền cả đêm”.
Nhưng khi họ
nhìn kỹ lại họ thấy rằng họ vẫn đang dừng ven bên bờ sông nơi họ đã ở tối trước
đó. Thế rồi họ nhận ra điều họ đã quên làm: họ đã chèo thuyền trong thời gian
dài, nhưng họ đã quên không tháo dây neo thuyền.
Và người không
tháo dây neo thuyền khỏi bờ dẫu có thể phải đau khổ và than khóc nhiều, trong đại
dương vô tận của thiêng liêng này, người đó vẫn sẽ chẳng đi tới bất kỳ đâu.
Con thuyền tâm
thức bạn được buộc vào cái gì? - nó được buộc vào cơ thể bạn, suy nghĩ của bạn
và cảm xúc của bạn. Cơ thể, suy nghĩ và cảm xúc - đấy là bờ của bạn. Trong trạng
thái say bạn có thể tiếp tục chèo thuyền qua các kiếp sống, suốt các kiếp sống
bất tận. Và sau các kiếp sống vô tận khi cơn gió thoảng của suy nghĩ được thức
tỉnh, của vài sự khôn ngoan nào đó chạm tới bạn, khi vài tia sáng chạm tới bạn
và bạn thức tỉnh và thấy, bạn sẽ thấy rằng bạn đã lãng phí các kiếp sống chèo
thuyền và rằng bạn đã bị buộc vào cùng một bờ nơi bạn xuất phát. Và rồi thì bạn
sẽ thấy thực tế đơn giản rằng bạn đã quên tháo dây neo thuyền.
Học cách tháo
dây neo thuyền đi. Chèo thuyền là dễ dàng, nhưng để tháo dây buộc thuyền thì rất
khó. Bình thường thì tháo dây neo thuyền là rất dễ dàng và chèo thuyền thì khó
hơn. Nhưng ở đâu dòng suối cuộc đời còn có dính mắc, ở đó rất khó tháo dây buộc
thuyền mà chèo thuyền lại rất dễ. Ramakrishna đã từng nói, “Tháo dây buộc thuyền
của bạn, căng buồm của bạn lên và những cơn gió của thiêng liêng sẽ đưa bạn đi
- bạn sẽ thậm chí không cần chèo thuyền”.
Điều ông ấy nói
là sự thật - nếu bạn tháo dây buộc thuyền bạn sẽ thấy rằng những cơn gió của
thiêng liêng vốn đang thổi rồi và chúng sẽ đưa bạn tới những bờ bến xa xôi. Và
ngoại trừ bạn chạm tới những bờ xa hơn nếu không bạn sẽ không biết hân hoan là
gì. Nhưng trước tiên bạn phải tháo dây buộc thuyền của bạn.
Thiền nghĩa là
bạn tháo dây buộc thuyền. Tại sao những người này không thể tháo dây buộc thuyền
của họ? Họ đang say, họ không tỉnh thức. Và vào buổi sáng khi họ cảm thấy những
cơn gió lạnh và trở lại với cảm giác của họ, họ nhận ra con thuyền vẫn được buộc
vào bờ sông.
Tôi đã nói về
quan sát đúng. Quan sát đúng là đối lập với vô thức. Bạn đang trong trạng thái
vô thức, và đó là lý do tại sao bạn lại buộc thuyền vào cơ thể bạn, suy nghĩ của
bạn và những cảm xúc của bạn. Nếu bằng cách cảm nhận những cơn gió lạnh của
quan sát đúng bạn trở nên cảnh giác, thế thì nó sẽ không khó khăn để tháo dây
buộc thuyền. Vô thức giữ chặt con thuyền, tỉnh thức sẽ giải phóng con thuyền.
Và quan sát đúng trong mọi hành động là con đường tới tỉnh thức.
Chỉ có một kỷ
luật tâm linh bên trong và đấy là ghi nhớ đúng - ghi nhớ đúng hay thông minh
đúng hay ý thức đúng. Nhớ điều này đi, bởi sẽ rất quan trọng khi sử dụng nó thường
xuyên, liên tục.
Nếu ba sự thanh
lọc và ba trống rỗng có thể xảy ra… ba sự thanh lọc sẽ giúp mang tới ba sự trống
rỗng. Nếu ba cái trống rỗng được kinh nghiệm thế thì có samadhi, chứng ngộ.
Samadhi là cánh cửa tới chân lý, tới cái ngã, tới thiêng liêng. Với người thức
tỉnh trong samadhi, thế giới biến mất. Biến mất không có nghĩa rằng những bức
tường này sẽ biến mất và rằng bạn sẽ biến mất. Biến mất có nghĩa rằng những bức
tường này sẽ không còn là tường và bạn sẽ không còn là bạn. Khi một chiếc lá
chuyển động, bạn sẽ không chỉ thấy chiếc lá mà còn thấy cả lực sống lay động
nó; và khi gió thổi bạn sẽ không chỉ cảm thấy gió mà còn cả những sức mạnh làm
cho chúng thổi; và rồi thì thậm chí trong từng hạt bụi bạn sẽ không những thấy
cái chết mà còn thấy cả sự bất tử. Thế giới sẽ biến mất và rồi thiêng liêng xuất
hiện.
Thượng đế không
là người sáng tạo nên thế giới. Hôm nay ai đó đã hỏi tôi, “Ai đã tạo nên thế giới?”
Bạn ở gần những
ngọn núi, bạn đang ở trong những thung lũng và bạn đang hỏi, “Ai đã tạo nên
thung lũng và những cái cây này? Ai đã tạo ra chúng?” Bạn sẽ tiếp tục hỏi điều
này tới khi chính bản thân bạn kinh nghiệm được. Và một khi bạn trở nên biết bạn
sẽ không còn hỏi ai đã tạo nên chúng, bạn sẽ biết - nó tự thân là sự tồn tại. Không
có người sáng tạo. Sự tồn tại tự nó là đấng sáng tạo. Khi bạn có mắt bạn sẽ có
thể thấy, bạn sẽ thấy rằng sự sáng tạo tự nó là đấng sáng tạo. Và thế giới rộng
lớn bao quanh bạn này sẽ trở nên thiêng liêng. Thiêng liêng không được kinh
nghiệm trong đối lập với thế giới: khi thái độ trần tục biến mất, thiêng liêng
xuất hiện.
Trong trạng
thái samadhi đó bạn sẽ biết chân lý - chân lý bị che phủ đó, chân lý thường bị
che dấu đó. Và nó bị che dấu bởi cái gì? Nó chỉ bị che dấu bởi vô thức của bạn.
Không có tấm mạng nào bao phủ chân lý, tấm mạng là phía trên chính mắt bạn. Đây
là lý do tại sao khi buông bỏ những tấm mạng khỏi mắt mình người đó sẽ biết
chân lý.
Và tôi đã nói
cho bạn cách gỡ bỏ đi những tấm mạng trước mắt mình - ba sự thanh lọc và ba sự
trống rỗng sẽ giúp bạn gỡ bỏ những tấm mạng khỏi mắt bạn. Và khi mắt không còn
tấm mạng nào, nó được gọi là samadhi. Cái nhìn tinh khiết không có bất kỳ tấm mạng
nào là samadhi.
Samadhi là mục
tiêu tối thượng của tôn giáo - của mọi tôn giáo, của mọi yoga. Tôi đã nói về nó
rồi. Suy ngẫm về nó, chiêm nghiệm về nó và thiền với nó đi. Nghĩ về nó, trao
cho nó vài ý nghĩ và để nó chìm vào thực thể của bạn đi. Cũng giống như người
làm vườn, người nào gieo hạt thì tới một ngày sẽ thấy hoa hé nở. Người nào chăm
chỉ đào mỏ một ngày sẽ thấy kim cương và đá quý. Người nào lặn xuống nước và đi
thật sâu một ngày sẽ thấy mình nhặt được ngọc trai.
Ai có mong mỏi
và can đảm người đó sẽ thấy cuộc sống mình được chuyển hóa, người đó sẽ tiến bộ.
Leo núi không phải là một thử thách vĩ đại nếu so với biết bản thân. Và sẽ là sự
sỉ nhục cho người thông minh nào có sức mạnh và năng lượng mà không biết bản
thân mình. Từng người một đều có thể có quyết tâm biết chân lý, biết bản thân
và biết chứng ngộ. Với quyết tâm này và bằng cách sử dụng những nền tảng này
thành công là có thể với bất kỳ ai. Nghĩ về điều này đi.
Bây giờ bạn sẽ
ngồi thiền tối. Một lần nữa, tôi sẽ nói với bạn điều gì đó về thiền tối. Hôm
qua tôi đã nói với bạn về năm luân xa trong cơ thể: Những phần cơ thể bạn kết nối
với những luân xa này. Nếu bạn thư giãn những luân xa này, nếu bạn tiếp tục gợi
ý cho chúng rằng chúng đang thư giãn, thế thì những phần đặc biệt này của cơ thể
sẽ đồng thời trở nên thư giãn.
Luân xa đầu
tiên là muladhar. Luân xa đầu tiên có thể được cảm thấy gần cơ quan sinh dục. Bạn
sẽ chỉ thị cho luân xa này trở nên thư giãn. Tập trung chú ý của bạn vào nó
toàn bộ, nói nó trở nên thư giãn.
Bạn sẽ nghĩ,
“Nhưng cái gì sẽ diễn ra chỉ bằng cách nói như thế? Làm sao chân tôi trở nên
thư giãn chỉ bởi tôi nói chúng thư giãn đi? Nếu tôi nói cơ thể đóng băng đi,
làm sao nó đóng băng được?”
Không cần nhiều
thông minh để hiểu một điều nhỏ như vậy. Khi bạn nói với bản thân bạn, “Tay, nhặt
khăn tay lên!” - làm sao tay nhặt khăn tay lên được? Và khi bạn nói chân của bạn
bước đi, làm sao chúng lại đi? Và khi bạn nói đôi chân bạn không đi nữa, làm
sao chúng lại dừng lại? Mỗi một nguyên tử cơ thể bạn tuân theo mệnh lệnh của bạn.
Nếu nó không tuân theo mệnh lệnh của bạn, cơ thể có thể không vận hành. Bạn nói
mắt bạn đóng lại và chúng đóng lại. Chỉ một suy nghĩ, và đôi mắt nhắm lại. Tại
sao? Bạn có nghĩ có sự liên hệ nào giữa ý nghĩ và đôi mắt? Nếu không có bạn có
thể ngồi bên trong nghĩ rằng mắt của bạn nên khép lại, và chúng có thể không
khép. Và bạn có thể đang nghĩ rằng chân của bạn nên đi, và chúng có thể không cử
động.
Bất kể tâm trí
nói gì, nó đồng thời chạm tới cơ thể. Nếu bạn chỉ thông minh chút ít, bạn có thể
khiến cơ thể bạn làm bất kỳ thứ gì. Điều bạn đang khiến nó làm hàng ngày chỉ là
tự nhiên. Nhưng bạn có biết rằng ngay cả với cái tuyệt đối không tự nhiên, thì
sức mạnh của gợi ý vẫn làm việc không. Bạn có biết nếu một đứa trẻ được nuôi giữa
muông thú, nó sẽ không thể đứng thẳng không? Sự cố như vậy đã xảy ra.
Cách đây ít
lâu, trong những khu rừng ở Lucknow, đã có một sự cố như vậy. Người ta tìm thấy
một cậu bé đang được sói nuôi nấng. Những con sói thích mang trẻ em khỏi làng,
và đôi khi sói cũng nuôi nấng chúng. Nhiều việc tình cờ như vậy đã diễn ra. Vì
vậy cách nay khoảng bốn năm một cậu bé mười bốn tuổi vốn được nuôi bởi sói đã
được đưa về từ rừng. Sói đã mang cậu bé khỏi làng khi còn là trẻ nhỏ, và chúng
đã cho cậu bé ăn sữa và nuôi nấng cậu bé.
Cậu bé mười bốn
tuổi đó là một con sói hoàn toàn: cậu đi bằng hai chân hai tay, không thể đứng
thẳng. Cậu tạo nên những âm thanh giống như sói, và dữ tợn, nguy hiểm. Nếu cậu
ta bắt gặp một con người cậu ta sẽ ăn tươi người đó, nhưng cậu ta không thể
nói. Bây giờ tại sao một cậu bé mười bốn tuổi không thể nói? Và nếu bạn bảo cậu
ta nói, cố gắng nói, cậu ta sẽ nói gì? Và tại sao một cậu bé mười bốn tuổi lại
không đứng thẳng? - bởi cậu ta chưa bao giờ được gợi ý đứng thẳng, vì thế làm
việc đó đã chưa bao giờ xảy ra với cậu ta.
Khi một đứa trẻ
nhỏ được sinh ra trong nhà bạn, khi thấy tất cả mọi người bước đi nó cho đưa trẻ
ý tưởng. Thấy mọi người bước đi xung quanh mình, lòng can đảm của đứa trẻ gia
tăng và từ từ, từ từ đứa trẻ nhận lấy ý tưởng rằng có thể đứng lên bằng hai
chân và bước đi. Đứa trẻ nhận lấy ý tưởng, và nó đi sâu hơn vào tâm thức của đứa
trẻ. Rồi thì đứa trẻ có lòng can đảm để bước và làm nên nỗ lực. Khi đứa trẻ thấy
những người khác nói, nó có ý tưởng rằng có thể nói; rồi thì đứa trẻ nỗ lực
nói. Dây thanh làm cho đứa trẻ có thể nói trở nên được kích hoạt.
Có rất nhiều
tuyến trong chúng ta vẫn chưa hoạt động. Nhớ là, sự phát triển toàn bộ của con
người vẫn chưa xảy ra. Những ai biết khoa học cơ thể nói rằng chỉ một phần rất
nhỏ não người là hoạt động. Phần còn lại là hoàn toàn chưa hoạt động, nó không
có vẻ có bất kỳ chức năng gì. Và các nhà khoa học chưa thể phát hiện ra chức
năng của chúng. Cho đến nay, những phần đó có vẻ không có chức năng gì. Một phần
lớn của não đang nằm đó hoàn toàn chưa được sử dụng. Nhưng yoga nói rằng tất cả
những phần này có thể trở nên hoạt động. Và thấp hơn con người, ở động vật cũng
mới sử dụng một phần thậm chí còn nhỏ hơn - phần lớn hơn của não động vật chưa
được sử dụng. Khi bạn hạ xuống bậc còn thấp hơn, một phần thậm chí lớn hơn của
bộ não loài động vật bậc thấp hơn vẫn chưa được sử dụng.
Nếu chúng ta có
thể kiểm tra những bộ não của Phật và Mahavira, chúng ta sẽ tìm thấy rằng toàn
bộ não của họ đã được sử dụng; không phần nào nằm im lìm. Năng lực toàn bộ não
của họ đã được sử dụng, và trong bạn chỉ một phần nhỏ là được sử dụng.
Bây giờ để cho
phần vốn còn chưa được sử dụng trở nên kích hoạt, bạn sẽ phải trao cho chính bản
thân bạn những gợi ý; bạn sẽ phải thực hiện nỗ lực. Yoga đã cố làm cho những phần
này của não kích hoạt bằng cách làm việc với các luân xa.
Yoga là một
khoa học, và sẽ tới thời điểm mà yoga trở nên khoa học lớn nhất trên thế giới.
Như tôi đã nói,
bằng cách tập trung chú ý của bạn vào năm luân xa này và bằng cách làm ra những
gợi ý với những phần riêng biệt của cơ thể này, những luân xa này sẽ trở nên
thư giãn ngay lập tức. Bạn sẽ trao cho luân xa đầu tiên một gợi ý thư giãn và đồng
thời bạn sẽ tưởng tượng rằng đôi chân đang thư giãn - và đôi chân sẽ trở nên
thư giãn. Rồi thì bạn sẽ dịch chuyển lên trên. Bạn sẽ gợi ý tới luân xa thứ hai
gần rốn trở nên thư giãn, và tất cả các cơ quan xung quanh rốn sẽ thư giãn. Rồi
thì bạn sẽ dịch chuyển lên trên, và bạn sẽ gợi ý luân xa thứ ba gần tim rằng nó
nên thư giãn, và toàn bộ tổ hợp của tim sẽ trở nên thư giãn. Và lần nữa dịch
chuyển lên trên và gợi ý cho luân xa thứ tư giữa hai con mắt rằng nó nên thư
giãn, và tất cả các cơ của khuôn mặt bạn sẽ thư giãn. Dịch chuyển lên trên xa
hơn và gợi ý cho luân xa thứ năm rằng nó nên thư giãn, và mọi thứ bên trong não
sẽ trở nên được thư giãn và yên lặng.
Bạn càng thực
hiện những gợi ý toàn bộ, việc xảy ra sẽ càng toàn bộ. Sau khi thực hành nó
liên tục trong vài ngày bạn sẽ bắt đầu cảm thấy kết quả.
Đừng sợ nếu bạn
không cảm thấy kết quả ngay. Nếu không có gì xảy ra một cách nhanh chóng, không
cần cảm thấy hồi hộp. Ngay cả nếu cần nhiều kiếp sống cho ai đó vốn khát khao
khám phá linh hồn, thì như thế cũng không phải là quá nhiều thời gian. Chúng ta
cần nhiều năm để học những điều bình thường. Vì vậy bằng cách thực hiện thí
nghiệm này với quyết tâm, kiên nhẫn và yên lặng toàn bộ, kết quả là chắc chắn.
Bạn sẽ thư giãn
cơ thể bằng cách đưa ra gợi ý cho năm luân xa này. Sau đó, khi tôi nói các bạn
thư giãn hít-thở, hãy để nó thư giãn. Và tôi sẽ nói bạn rằng hít-thở đang trở
nên tĩnh lặng…
rồi thì đưa ra
gợi ý. Cuối cùng tôi sẽ bảo các bạn rằng suy nghĩ của các bạn đang biến mất và
tâm trí đang trở nên trống rỗng.
Đây sẽ là thử
nghiệm thiền của chúng ta. Nhưng trước thiền này, chúng ta sẽ thực hiện những gợi
ý trong hai phút, và trước khi thực hiện gợi ý trong hai phút này, chúng ta sẽ
thực hiện chuyển đổi trạng thái năm lần.
Bây giờ chúng
ta sẽ bắt đầu thiền buổi tối. Tất cả mọi người phải nằm xuống với kiểu thiền
này. Nó chỉ được làm với tư thế nằm. Vì vậy hãy tạo không gian cho bản thân bạn.
Chúng ta sẽ ngồi và chuyển trạng thái, thực hiện gợi ý và rồi nằm xuống.
Xem tiếp Chương 8 - Quay về Mục lục