Tối qua tôi đã
nói về cách làm sao để tạo nên nền tảng cho thiền trong bản thân bạn. Tiếp cận
của tôi với thiền không dựa trên bất kỳ kinh sách, bất kỳ sách thiêng hay trường
phái tư tưởng đặc biệt nào. Tôi chỉ đang nói về con đường tôi đã đi và biết được
thông qua việc đi cùng chính bản thân mình. Đây là lý do điều tôi đang nói
không chỉ là một học thuyết. Và khi tôi mời bạn thử nó, tôi không nghi ngờ rằng
bạn cũng sẽ thành công trong việc tìm thấy điều các bạn đang mong đợi. Yên tâm
rằng tôi sẽ chỉ nói về những điều mà tôi đã từng kinh nghiệm.
Tôi đã phải trải
qua giai đoạn cực kỳ thống khổ và đau đớn. Tôi đã phải trải qua giai đoạn của
thử và sai, và suốt giai đoạn đó tôi đã nỗ lực đi vào trong chính bản thân
mình. Tôi đã thực hiện nỗ lực không ngừng để thử mọi phương pháp, mọi con đường
theo hướng này.
Những ngày đó rất
khó nhọc, đầy thống khổ và đau đớn. Nhưng có nỗ lực kiên định, và chính vì nỗ lực
này - giống như khi một thác nước lớn đổ từ rất cao xuống và dòng chảy không ngừng
xói mòn đi cả những viên đá lớn - giống như thác nước đó, với nỗ lực liên tục,
đâu đó tôi đã tìm thấy một khởi đầu. Và tôi sẽ chỉ nói về những phương pháp mà
thông qua đó tôi đã tìm thấy khởi đầu này.
Vì thế tôi có thể
nói với bạn với tự tin và chắc chắn tuyệt đối rằng nếu bạn thử phương pháp này
kết quả được đảm bảo chắc chắn. Lúc đó, đã có nỗi đau và buồn phiền, nhưng bây
giờ không còn đau đớn hay buồn phiền trong tôi.
Hôm qua ai đó
đã hỏi tôi, “Mọi người hỏi thầy về rất nhiều vấn đề của họ. Thấy có bị phiền hà
bởi chúng không?”
Tôi đã nói với
người đó, “Nếu vấn đề không là của bạn, thế thì bạn không thể bị phiền hà bởi
nó. Nếu vần đề thuộc về ai đó khác thế thì không có phiền muộn gì trong nó. Phiền
muộn bắt đầu nếu bạn xem vấn đề đó như của chính bạn”.
Theo nghĩa này
tôi không có bất kỳ vấn đề gì. Nhưng tôi kinh nghiệm một loại buồn phiền khác,
và đó là tôi thấy nhiều người xung quanh tôi xem ra đang trong nhiều đau đớn thế,
họ có rất nhiều vấn đề, và tôi cảm thấy rằng nỗi đau và phiền muộn của họ có thể
được tháo gỡ dễ dàng thế bởi có những giải pháp đơn giản đến vậy cho họ. Tôi cảm
thấy rằng giá như họ sẵn sàng gõ cửa, thế thì cửa sẽ mở ra rất dễ dàng. Và thế
mà họ vẫn đang đứng ngay trước nó, kêu khóc. Đó là khi tôi kinh nghiệm một dạng
thống khổ và đau đớn rất khác.
Có một câu chuyện
Parsi ngắn: Một người mù và bạn của anh ta đang đi ngang sa mạc. Họ đang đi những
hành trình khác nhau nhưng họ hẳn đã gặp nhau trên đường, và người kia hẳn đã đề
nghị người mù đi cùng anh ta. Họ ở bên nhau vài ngày và tình bạn của họ sâu sắc
theo thời gian. Một buổi sáng người mù tỉnh dậy sớm hơn người bạn và dò dẫm
xung quanh tìm cây gậy của mình. Đó là một đêm sa mạc và rất lạnh, tiết trời
mùa đông. Anh ta không tìm thấy cây gậy, nhưng có một con rắn đã cứng đi vì lạnh
cho nên người mù đã nhặt nó lên và cảm ơn Thượng đế nên nói, “Con đã mất đi cây
gậy nhưng giờ người đã trao cho con một cây gậy nhẵn hơn, tốt hơn”. Anh ta cảm
ơn Thượng đế và nói, “Ngài rất từ bi”.
Thế rồi anh ta
dùng gậy đó huých người bạn để đánh thức người đó, nói, “Tỉnh dậy nào, sáng rồi”.
Khi người bạn tỉnh
dậy và nhìn thấy con rắn, anh ta trở nên sợ hãi và nói, “Anh đang cầm cái gì
trong tay vậy? Bỏ nó xuống ngay! Nó là một con rắn, nguy hiểm!” Người mù trả lời,
“Anh bạn, bởi ghét tị mà anh đang gọi cây gậy đẹp của tôi là con rắn. Anh muốn
tôi vứt nó đi để rồi anh có thể lấy nó - tôi có thể mù, nhưng tôi không ngu ngốc”.
Người bạn đáp,
“Anh điên à? Anh phát điên rồi ư? Ném nó đi ngay! Nó là một con rắn và nó nguy
hiểm!” Nhưng người mù nói, “Anh đã ở cùng tôi quá lâu và anh vẫn chưa hiểu tôi
thông minh như thế nào. Tôi đã mất cây gậy của mình và bây giờ đấng Toàn năng
đã trao cho tôi một cây gậy đẹp hơn, và anh chỉ đang cố lừa tôi bằng cách gọi
nó là con rắn”.
Người mù, trong
cơn giận dữ của mình, đã nghĩ rằng người bạn ghen tị và đố kị, và vì thế anh ta
tự mình khởi hành. Một lát sau khi mặt trời xuất hiện và con rắn ấm lên và sống
động trở lại. Nó không còn lạnh cóng và nó cắn người mù.
∫
Đau đớn mà tôi
đang nói về là cùng nỗi đau mà bạn của người mù đó hẳn đã cảm thấy với bạn của
mình. Cũng giống như anh ta, tôi cũng cảm thấy đau đớn cho mọi người xung
quanh. Họ đang mang một con rắn trong tay, không phải cây gậy, nhưng nếu tôi
nói với họ, họ sẽ tự hỏi ghen tị gì đang kích động tôi nói điều này. Và tôi
đang không nói về ai khác, tôi đang nói về bạn.
Đừng nghĩ tôi
đang nói về người ngồi cạnh bạn, tôi tuyệt đối đang nói với bạn. Và tôi có thể
thấy những con rắn trong tay tất cả các bạn; nhưng bất kỳ cái gì nhìn giống như
cây gậy đều không giúp gì được, nó không là cây gậy. Nhưng tôi không muốn bạn rời
lối đi. Và tôi không muốn bạn nghĩ rằng trong trạng thái ghen tị tôi đang cố giật
lấy cây gậy đẹp của bạn, vì thế tôi không trực tiếp gọi nó là con rắn. Từ từ, từ
từ tôi đang cố làm các bạn hiểu rằng cái bạn đang dựa vào là sai.
Và thực tế tôi
thậm chí không nói rằng cái bạn đang dựa vào là sai. Tất cả những gì tôi đang
nói là có gì đó cao hơn cái đang dựa vào đó. Có niềm vui lớn hơn cần được trải
nghiệm, có những sự thật lớn hơn trong cuộc sống cần được hiểu. Cái bạn bây giờ
đang dựa vào chỉ có thể dẫn tới hủy diệt của bạn.
Cái chúng ta
dành cả cuộc sống để làm cuối cùng hủy diệt chúng ta, hủy diệt toàn bộ cuộc sống
của chúng ta. Và khi toàn bộ cuộc sống của chúng ta bị hủy diệt, khi toàn bộ cuộc
sống của chúng ta kết thúc, chỉ còn nỗi đau và buồn khổ mà con người gánh chịu
vào lúc chết - và đó là hối tiếc của người đó lúc mất đi cuộc sống rất quý giá.
Vì vậy hôm nay,
điều đầu tiên tôi muốn nói là nỗi khát khao tôi đã đề cập tới tối qua sẽ trỗi dậy
chỉ khi bạn thấy, khi bạn nhận ra được cuộc sống bạn đang sống bây giờ là sai.
Khao khát đó sẽ trỗi dậy chỉ khi bạn nhận thấy rằng cách bạn đang sống cuộc sống
của mình hiện tại là hoàn toàn sai, vô nghĩa. Hiểu điều đó, có khó khăn tới vậy
không? Và bạn có biết với mức độ chắc chắn nào đó rằng cái bạn tích lũy cho tới
lúc này có được giá trị gì chăng? Bạn có biết chắc chắn rằng bạn sẽ có thể biết
tới bất tử với cái bạn đã tích lũy không? Với tất cả nỗ lực bạn đang thực hiện
theo mọi hướng, bạn có thật sự biết rằng bạn chỉ đang không xây dựng những lâu
đài cát, hay có vài nền tảng vững chắc nào cho nó? Nghĩ về điều đó, suy ngẫm về
nó đi.
Khi bạn bắt đầu
suy ngẫm và đặt câu hỏi về cuộc sống, khát khao bắt đầu sống lại trong bạn.
Khát khao sự thật xuất phát từ suy tư. Có rất ít người nghĩ về cuộc sống, rất
ít. Hầu hết mọi người sống cuộc sống như khúc củi trôi dạt trên sông: nó chỉ tiếp
tục trôi nổi và đi tới bất kỳ đâu dòng sông đưa nó tới. Nếu dòng sông đưa nó về
phía bờ, nó trôi nổi về phía bờ; nếu dòng sông đưa nó tới giữa dòng, nó trôi nổi
giữa dòng sông như thể nó không có cuộc sống, đích tới của chính nó. Hầu hết
chúng ta sống cuộc sống của mẩu gỗ trôi nổi trên sông - chúng ta đi bất kỳ đâu
thời gian và hoàn cảnh xô ta tới.
Nghĩ về cuộc sống
và mục đích của nó sẽ giúp bạn tìm ra định hướng: Liệu bạn nên sống cuộc sống của
mẩu gỗ nổi trôi trên sông, liệu bạn nên sống giống như chiếc lá khô dạt tới bất
kỳ đâu mà gió thổi nó tới, hay bạn nên là một cá nhân, một người, một người
nghĩ, người có định hướng trong cuộc sống, người quyết định điều mình muốn trở
thành và điều mình nên là, người nắm lấy cuộc sống và sự khai mở của mình trong
chính bàn tay.
Sáng tạo vĩ đại
nhất của con người là chính bản thân mình; sáng tạo vĩ đại nhất của con người sẽ
là nhận ra tự ngã của chính mình. Bất kỳ cái gì khác mà con người sáng tạo ra
không giá trị nhiều. Nó sẽ giống như vẽ một đường thẳng trên nước. Nhưng điều
người đó sáng tạo bên trong bản thân mình, việc người đó tạo nên bản thân, sẽ
giống như một việc khắc vào đá: nó không thể bị xóa đi, nó sẽ cùng với người đó
mãi mãi.
Vì thế nghĩ về
cuộc sống của bạn đi - bạn có là mẩu gỗ trôi nổi trên sông không? Bạn có là chiếc
lá không còn sự sống bị gió bốc lên và thổi đi khắp nơi không? Nếu bạn nghĩ về
điều này, bạn sẽ thấy rằng bạn chỉ đang trôi nổi giống mẩu gỗ, và bạn sẽ thấy rằng
bạn đang bị thổi vòng vòng giống như một trong những chiếc lá chết trên mặt đất,
bị gió thổi đi bất kỳ đâu. Ngay bây giờ đường phố đầy những lá này. Bạn từng thực
hiện bất kỳ quá trình nhận biết nào trong cuộc sống của bạn chưa, hay bạn chỉ bị
gió đẩy đi khắp nơi? Và nếu bạn từng bị gió đẩy đi khắp chốn, thế thì bạn đã tới
được nơi nào chưa? Có ai đã từng tới được nơi nào đó giống như nơi đây chưa? Nếu
không có mục tiêu được lựa chọn một cách có ý thức trong cuộc sống, con người sẽ
chẳng tới được đâu cả. Khát khao cho mục tiêu nhận biết sẽ nổi lên trong bạn chỉ
nếu bạn nghĩ về nó, suy ngẫm về nó, thiền về nó.
Bạn hẳn đã nghe
câu chuyện về Phật này. Câu chuyện này là về cách Phật đã từ bỏ cuộc sống của
mình như thế nào, về cách ông ấy trở thành khất sỹ như thế nào và làm sao mong
mỏi vì sự thật nổi lên trong ông ấy. Nó là một câu chuyện rất nổi tiếng, và rất
có ý nghĩa.
Khi Phật còn là
một đứa trẻ cha mẹ ông ấy đã được bảo rằng con trai họ một ngày sẽ trở thành hoặc
là một vị vua vĩ đại, một hoàng đế, hoặc một tu sỹ vĩ đại. Vì vậy người cha đã
sắp xếp mọi thứ để Phật sẽ không bao giờ trải nghiệm bất kỳ nỗi buồn nào và
không bao giờ cảm thấy thích từ bỏ cuộc sống của mình. Nhà vua đã xây một cung
điện cho ông ấy sử dụng mọi nghệ thuật và khéo léo của thời kỳ đó và với mọi loại
xa hoa, thượng uyển…
Và có những
cung điện khác nhau, một cái cho mỗi mùa, và vua ra lệnh cho tất cả người hầu rằng
Phật không được nhìn thấy dù chỉ một bông hoa héo; vì thế Phật sẽ không đi tới
biết rằng hoa có thể chết và câu hỏi, “Tôi có lẽ cũng sẽ chết ư?” sẽ không bao
giờ nảy sinh ở ông ấy. Do đó suốt đêm tất cả hoa héo được gỡ bỏ khỏi vườn. Bất
kỳ cây ốm yếu nào cũng sẽ bị nhổ lên và dời đi. Chỉ những người trẻ tuổi được
phép ở xung quanh ông ấy; những người già không được phép vào trong bởi Phật có
thể nghĩ, “Con người trở nên già lão… một ngày có lẽ ta cũng sẽ trở nên già
lão”.
Cho tới khi ông
ấy lớn lên thành một thanh niên, ông ấy không biết chút gì về cái chết. Ông ấy
chưa từng nghe nói về cái chết. Ông ấy được giữ cho hoàn toàn không biết về những
người đang dần đi tới cái chết trong làng mình để cho ông ấy không nghĩ, “Nếu
người ta chết, thế thì có lẽ ta cũng sẽ chết một ngày nào đó”.
Tôi đang cố giải
thích ý nghĩa của việc suy tư. Suy tư có nghĩa suy nghĩ về bất kỳ cái gì đang
diễn ra xung quanh bạn. Nếu cái chết đang diễn ra ngay trước mặt bạn, thế thì
suy ngẫm về việc liệu nó cũng sẽ xảy đến cho bạn. Nếu bạn thấy ai đó già lão,
thế thì suy ngẫm về việc liệu điều này cũng sẽ xảy đến với bạn.
Cha của Phật đã
cố gắng mọi cách để ngăn loại suy ngẫm này khỏi xảy ra trong ông ấy - tôi muốn
bạn làm mọi điều để suy ngẫm này trỗi lên trong bạn. Người cha đã làm mọi thứ
ông ấy có thể để ngăn Phật khỏi suy nghĩ, nhưng thế rồi nó vẫn xảy ra.
Một ngày Phật
đi ra ngoài và nhìn thấy một người già đang đi trên đường. Ông ấy hỏi người tùy
tùng, “Điều gì đã xảy ra cho người đàn ông này? Những người khác cũng trông giống
như thế không?”
Người tùy tùng
nói, “Con không thể nói dối ngài - tất cả mọi người đều phải trở nên già giống
như người đàn ông này một ngày nào đó”.
Phật ngay lập tức
hỏi, “Cả ta cũng thế ư?”
Người tùy tùng
nói, “Thưa đức ngài, con không thể nói dối ngài, không ai là ngoại lệ”.
Phật nói, “Đưa
ta trở lại cung điện! Bây giờ ta hiểu rằng ta cũng có thể trở nên già lão. Nếu
điều này sẽ xảy đến ngày mai, thế thì chẳng gì còn lại”.
Đây là điều tôi
gọi là suy ngẫm. Nhưng người tùy tùng nói, “Chúng ta đang đi tới lễ hội tuổi trẻ,
cả làng đang chờ đợi chúng ta. Xin hãy tiếp tục”.
Phật nói, “Ta
chẳng còn mong muốn đi nữa. Lễ hội tuổi trẻ chẳng có ý nghĩa gì bởi tất cả mọi
người sẽ trở nên già lão một ngày nào đó”.
Họ đi tiếp một
chút nữa và thấy một lễ rước đám tang. Phật hỏi, “Đây là gì? Những người này
đang làm gì? Họ đang mang cái gì trên vai vậy?”
Người tùy tùng
lưỡng lự trả lời. Anh ta nói, “Con không nên nói với ngài, nhưng con không thể
nói dối ngài. Người này đã chết, ông ta đã chết và những người này đang đưa tiễn
ông ta”.
Phật hỏi, “Cái
gì sẽ chết?” Lần đầu tiên ông ấy đi tới biết rằng con người chết.
Phật nói, “Bây
giờ ta không còn mong muốn đi nữa, đưa ta về ngay lập tức! Không phải là chuyện
người đàn ông đã chết này - đúng hơn là, ta đã chết”.
Đây là điều tôi
gọi là suy tư. Một người thành công trong suy tư nếu người đó hiểu rằng điều đã
xảy đến cho ai đó khác cũng có thể xảy đến cho mình một ngày nào đó. Những ai
không hiểu điều đang diễn ra khắp xung quanh họ là mù, và theo một cách thì
chúng ta tất cả đều mù. Đây là lý do tại sao tôi kể câu chuyện về người mù cầm
con rắn trong tay cho các bạn.
Do đó với các bạn
điều đầu tiên cần làm - và nó rất quan trọng - là quan sát tất cả những gì đang
diễn ra xung quanh bạn, và thông qua đó hiểu biết sẽ nổi lên trong bạn. Vì thế
với các bạn điều đầu tiên, quan trọng nhất cần làm, sẽ là quan sát mọi thứ xung
quanh bạn. Thông qua quan sát này truy tìm sẽ nổi lên trong bạn, câu hỏi sẽ nổi
lên, và điều này đến lượt sẽ đưa tới sự nổi lên khát khao cho sự thật cao hơn.
Tôi đã chịu đựng nhiều đau đớn. Khi đau đớn đó lắng đi, ở nơi của nó tôi bắt đầu
thấy những bước đi trên con đường. Bây giờ tôi muốn nói về bước đi đầu tiên
trên con đường này.
Tôi đã đi tới
biết rằng cần có hai điều thiết yếu nếu bạn muốn đạt tới tâm thức tối thượng, tới
thiêng liêng, tới thực thể bên trong của bạn. Một là chu vi, chu vi của thiền.
Điều quan trọng khác là trung tâm của thiền - chu vi của thiền và trung tâm của
thiền; hoặc bạn có thể gọi nó là cơ thể của thiền và linh hồn của thiền. Hôm
nay tôi sẽ nói về chu vi của thiền, ngày mai tôi sẽ nói về linh hồn hay trung
tâm, và ngày kia sẽ về hoa trái của thiền. Chỉ ba điều này: chu vi của thiền,
trung tâm và hoa trái của thiền. Nói cách khác, đó là nền tảng của thiền, bản
thân thiền và hoàn thành của nó.
Nền tảng của
thiền chỉ liên quan tới ngoại vi của bạn, và ngoại vi của tính cách bạn là cơ
thể. Do đó phần ngoại vi của thiền chỉ liên quan đến cơ thể. Vì vậy, bước đầu
tiên hướng đến thiền bắt đầu với cơ thể của bạn. Vì vậy nhớ lấy, bất kỳ cảm
giác tiêu cực nào bạn có thể có về cơ thể mình mà có lẽ được những người khác ấn
định lên bạn, thì buông bỏ chúng đi. Cơ thể chỉ là một công cụ trong thế giới vật
chất cũng như trong thế giới tâm linh.
Cơ thể hoặc là
kẻ thù hoặc là người bạn, nó chỉ là một công cụ bạn có thể sử dụng sai hoặc bạn
có thể sử dụng đúng. Thông qua nó bạn có thể hoặc gắn kết vào cuộc sống vật chất
hoặc bạn có thể gắn kết vào tối thượng. Cơ thể chỉ là một công cụ. Đừng nắm giữ
bất kỳ quan niệm sai lầm nào về nó. Người ta thường tin rằng cơ thể là đối lập
với chúng ta, rằng nó là tội lỗi, rằng nó là kẻ thù của chúng ta và rằng nó cần
được kìm nén. Tôi bảo bạn rằng đó là sai - cơ thể không là kẻ thù cũng không là
bạn; nó là cái bạn tạo dựng nên. Đấy là lý do tại sao cơ thể lại bí ẩn thế, lạ
thường thế.
Trong thế giới,
bất kỳ khi nào cái gì đó sai xảy ra nó xảy ra thông qua cơ thể, và bất kỳ khi
nào cái gì đó đúng xảy ra nó xảy ra qua cơ thể. Cơ thể chỉ là phương tiện, công
cụ.
Vì thế với thiền
cần bắt đầu với việc chú ý tới cơ thể, bởi bạn không thể tiến bộ mà không đặt
công cụ này lên trước nhất. Nếu cơ thể không trong điều kiện đúng bạn không thể
tiến bộ. Vì vậy bước đầu tiên là thanh lọc cơ thể; cơ thể càng tinh khiết, sẽ
càng dễ đi sâu hơn vào bên trong. Thanh lọc cơ thể nghĩa là gì? Ý nghĩa đầu
tiên là không nên có xáo trộn, ngăn chặn, mặc cảm trong cơ thể, trong hệ thống
của cơ thể - thế thì cơ thể tinh khiết.
Cố hiểu cách những
mặc cảm và khối chắn này đi vào cơ thể. Nếu cơ thể không có bất kỳ khối chắn
nào, nếu nó không có bất kì xáo trộn và nếu không có vấn đề nào, không can thiệp
nào, thế thì cơ thể tinh khiết và giúp bạn đi vào bên trong. Nhưng nếu bạn rất
tức giận, nếu bạn tức giận và bạn không biểu lộ nó, độ nóng mà điều này tạo ra
sẽ tích tụ ở vài dạng trong cơ thể và nó sẽ trở thành khối chắn. Bạn hẳn đã thấy
giận dữ có thể dẫn tới cuồng loạn như thế nào, nó có thể dẫn tới ốm yếu ra sao.
Những thí nghiệm gần đây được tiến hành trên cơ thể người cho thấy trong số một
trăm căn bệnh, năm mươi trong số đó là không của cơ thể mà là của tâm trí.
Nhưng những ốm yếu tinh thần trở thành rối loạn trong cơ thể, và nếu có xáo trộn
trong cơ thể, nếu cơ thể không mạnh khỏe, thế thì toàn bộ hệ thống của cơ thể
trở nên cứng nhắc và nhiễm bẩn.
Tất cả những
trường phái kỷ luật tâm linh khác nhau và những tôn giáo khác nhau đã thử nhiều
thí nghiệm cách mạng và lạ thường để thanh lọc cơ thể, và sẽ rất tốt nếu hiểu
những thí nghiệm này. Nếu bạn thử những thí nghiệm này, trong vài ngày bạn sẽ
khám phá cơ thể bạn huyền bí như thế nào. Cơ thể bạn sẽ không có vẻ là kẻ thù,
nó sẽ là đền đài nơi thiêng liêng cư ngụ. Thế thì nó sẽ không là kẻ thù mà là
người bạn, và bạn sẽ cảm thấy biết ơn nó. Cơ thể không là bạn. Nó được tạo nên
từ vật chất. Bạn và cơ thể bạn là khác nhau. Nhưng bạn có thể tận dụng nó vô kể,
và thế thì bạn sẽ cảm thấy lòng biết ơn với nó, bạn sẽ cảm thấy mang nợ nó bởi
nó mang lại nhiều giúp đỡ thế.
Giữ cơ thể tự
do khỏi khối chắn là bước đầu tiên hướng tới thanh lọc cơ thể. Và có nhiều khối
chắn trong cơ thể chúng ta. Ví dụ, cách đây vài ngày một người đã tới và nói với
tôi, “Vài ngày gần đây tôi thực hiện đôi chút thiền của một tôn giáo đặc biệt,
và tâm trí đã trở nên rất tĩnh lặng”.
Tôi đã nói với
anh ta, “Tôi không nghĩ tâm trí bạn tĩnh lặng”.
Anh ta nói,
“Sao thầy có thể nói như vậy?”
Tôi đáp, “Từ
lúc bạn tới bạn rung rung cả hai chân”. Anh ta đang ngồi và đang rung chân. Tôi
nói, “Tâm trí không thể tĩnh lặng khi chân đang đung đưa nhiều như thế”.
Tâm trạng bối rối
của cơ thể tới từ lo âu của tâm trí. Khi cử động của tâm trí chậm lại, cơ thể
cũng chậm lại. Cơ thể của Phật và Mahavira hiện ra như đá mà tượng của họ được
tạc thành; họ hẳn có vẻ ngoài giống như đá vậy. Không phải ngẫu nhiên mà tượng
của họ được tạo nên từ đá. Lý do cho điều đó là họ đã bắt đầu trông giống như
đá, mọi cử động bên trong họ đã dừng lại. Đó là, họ đã chỉ cử động khi cần thiết;
nếu không thì họ vẫn mãi hoàn toàn phẳng lặng.
Khi chân của bạn
đung đưa, nó chính là năng lượng được tạo nên bởi sự không thỏa mãn của bạn
không tìm được lối ra nào và bạn làm hao mòn nó bằng cách đung đưa chân bạn.
Khi một người giận dữ người đó nghiến răng và siết chặt tay - tại sao? Mắt người
đó đỏ lên - tại sao? Tại sao có nắm đấm? Ngay cả khi bạn một mình và tức giận
ai đó bạn sẽ siết chặt tay lại. Không có ai để đấm, nhưng năng lượng được tạo
nên bởi giận dữ của bạn phải được giải phóng cách nào đó. Cơ bắp trong tay bạn
trở nên căng thẳng và vì thế năng lượng được giải phóng.
Những khó khăn
này được tạo nên bởi ước định xã hội. Một người không mang ước định có thân thể
tinh khiết hơn của những người khác. Cơ thể của người tự do tinh khiết hơn cơ
thể của các bạn; nó không có bất kỳ khối chắn nào bởi đâu đó bạn kìm nén cảm
xúc của bạn, còn người tự do bộc lộ cảm xúc của mình rất dễ dàng và tự phát.
Tưởng tượng rằng
bạn đang ở nơi làm việc và ông chủ của bạn nói gì đó với bạn và bạn trở nên tức
giận, nhưng bạn không thể siết chặt nắm tay mình. Bây giờ điều gì sẽ xảy ra với
toàn bộ năng lượng vốn vừa được tạo nên trong bạn này? Và nhớ lấy điều này:
năng lượng không đơn giản bốc hơi. Năng lượng không bao giờ bị phá hủy, năng lượng
không bao giờ đi tới kết thúc. Nếu bạn nói gì đó với tôi khiến tôi tức giận,
tôi sẽ không thể bộc lộ cơn giận của tôi trước toàn thể những người này. Tôi có
thể nghiến răng hoặc nắm chặt tay lại; tôi không thể gọi tên bạn hoặc nhảy lên
đâu đó trong giận dữ hoặc nhặt một hòn đá lên. Điều gì xảy ra với năng lượng được
tập hợp trong tôi? - năng lượng này sẽ phá hỏng một phần cơ thể tôi. Nó sẽ được
sử dụng để tạo nên một khối chắn trong phần nào đó của thân thể tôi; sự không
hòa hợp sẽ hình thành. Theo cách này tôi ngụ ý rằng hầu hết những cái hài hòa nảy
sinh trong cơ thể.
Bạn có thể ngạc
nhiên, và bạn có thể nói rằng bạn không thấy bất kỳ khối chắn nào như vậy.
Nhưng tôi đề nghị bạn thử một thí nghiệm; rồi thì bạn sẽ khám phá có bao nhiêu
khối chắn trong cơ thể bạn. Bạn từng bao giờ nhận thấy rằng nếu bạn ở trong
phòng một mình bạn có thể nghiến răng, hoặc khi bạn nhìn vào gương bạn có thể
thè lưỡi hoặc trợn mắt trong giận dữ chưa? Bạn có thể thậm chí cười bản thân bạn
khi làm điều này. Đôi khi có thể xảy ra rằng khi bạn đang tắm bạn sẽ bất chợt
nhảy dựng lên, và bạn sẽ tự hỏi, “Tại sao tôi lại nhảy lên thế? Tại sao tôi
nghiến răng trước hình phản chiếu của tôi trong gương? Tại sao tôi cảm thấy
thích ngân nga bài hát nào đó?”
Đề nghị của tôi
với bạn là một lần một tuần, trong nửa giờ, bạn tự khóa mình trong phòng và để
cơ thể bạn làm bất kỳ cái gì nó thích làm. Bạn sẽ ngạc nhiên! Cơ thể bạn có thể
bắt đầu nhảy múa - để nó làm bất kỳ cái gì nó thích, đừng dừng nó lại. Nó có thể
nhảy múa, nó có thể nhảy lên hoặc thậm chí gào lên. Hoặc nó có thể nhảy lên một
kẻ thù tưởng tượng, nó là có thể. Rồi thì bạn sẽ tự hỏi, “Cái gì đang xảy ra vậy?”
Tất cả điều đó là những không hài hòa của cơ thể vốn bị đè nén nhưng vẫn cứ còn
đó và muốn được biểu lộ, nhưng ước định xã hội của bạn không cho phép nó. Bạn
cũng không cho phép chúng được biểu lộ, vì thế theo cách này nhiều mâu thuẫn
tìm chỗ trú ngụ trong cơ thể bạn. Và nếu cơ thể đầy khối chắn nó sẽ không khỏe
mạnh và bạn không thể đi vào bên trong.
Vì thế bước đầu
tiên trong thiền sẽ là thanh lọc cơ thể, và bước đầu tiên trong thanh lọc cơ thể
sẽ là đặt dấu chấm hết cho mọi rối loạn trong cơ thể. Vì thế bạn sẽ phải chấm dứt
tích lũy những rối loạn mới và cũng tìm ra cách để giải phóng những rối loạn
cũ. Một giải pháp là một hoặc hai lần trong một tháng bạn tự khóa mình trong
phòng và để cho cơ thể bạn làm bất kỳ cái gì nó cảm thấy thích làm. Nếu bạn cảm
thấy thích cởi bỏ tất cả quần áo của bạn và nhảy múa trần truồng, thế thì cứ
làm vậy, thế thì quẳng hết quần áo của bạn đi. Bạn sẽ ngạc nhiên rằng sau nửa
giờ của tất cả những nhảy múa đó bạn sẽ cảm thấy thật thư giãn, thật yên tĩnh
và tươi mới. Dường như lạ lùng nhưng bạn sẽ cảm thấy rất tĩnh lặng, và bạn sẽ tự
hỏi tĩnh lặng này tới từ đâu. Khi bạn tập thể dục hoặc đi bộ bạn cảm thấy nhẹ
nhàng - tại sao lại thế? Đó là bởi nhiều khối chắn trong cơ thể được giải
phóng.
Bạn có biết tại
sao đôi khi bạn tìm ai đó chỉ để đánh nhau với họ không? Tại sao bạn lại sẵn
sàng đánh nhau tới mức bạn nhảy ngay lên người đầu tiên đi tới? Đó là vì bạn đã
tích tụ quá nhiều khối chắn năng lượng và chúng tất cả đều đang đợi được giải
phóng. Bất kỳ khi nào có chiến tranh - đã từng có hai cuộc chiến tranh thế giới
- suốt những cuộc chiến tranh thế giới này mọi người thật sự cứ mắc vào việc đọc
báo hàng ngày như việc đầu tiên trong buổi sáng của họ. Và nhiều điều tò mò xảy
ra trong thời kỳ chiến tranh. Bạn có thể không biết rằng suốt hai cuộc chiến
tranh này những điều rất lạ lùng đã xảy ra: một trong số đó là số lượng vụ tự tử
trên khắp thế giới suy giảm.
Suốt thế chiến
thứ nhất và thứ hai, các nhà tâm lý học ngạc nhiên trước hiện tượng này. Suốt
thời gian chiến tranh chỉ có vài vụ tự tử, khắp thế giới có sự suy giảm trong số
lượng vụ tự tử, và nhà tâm lý bối rối. Suốt giai đoạn đó cũng có ít vụ ám sát
hơn. Và một điều lạ nữa, cũng có sự suy giảm về ốm yếu tinh thần suốt thời kỳ
chiến tranh. Sau đó họ nhận ra rằng tất cả những tin tức về chiến tranh và sự dữ
dội của tin tức này đã giúp giải phóng những khối chắn nào đó trong con người.
Cách này hay
cách khác, khi bạn nghe thấy tin tức nào đó về chiến tranh bạn dính mắc vào nó.
Ví dụ, giận dữ của bạn… Bây giờ tượng tưởng bạn giận dữ với Hitler, do đó bạn
xây nên một hình nộm của Hitler và đốt nó, hét lên những khẩu hiệu và gào vào
ông ta. Bạn có thể ngồi trong phòng khách của mình và lăng mạ ông ta. Hitler
không ở đấy trước mặt bạn, ông ta là một kẻ thù ảo. Nhưng theo cách này nhiều
khối chắn của bạn được xả bỏ và kết quả sẽ là lành mạnh tâm lý hơn. Bạn sẽ ngạc
nhiên: một cách ý thức bạn không muốn có chiến tranh, nhưng sâu trong bạn muốn
nó diễn ra. Suốt thời kỳ chiến tranh người ta dường như rất vui mừng. Dù nguy
hiểm có thể rất gần kề, người ta dường như vẫn vui mừng.
Cách đây ít lâu
Ấn Độ bị Trung Quốc tấn công: thật là sự nổ tung năng lượng bất ngờ trong tất cả
các bạn lúc đó. Bạn có biết tại sao không? Lý do là nhiều khối chắn trong cơ thể
bạn được giải phóng thông qua giận dữ của bạn và điều đó khiến bạn cảm thấy rất
nhẹ nhàng. Người ta sẽ luôn lao vào chiến tranh; sẽ còn những cuộc chiến tới chừng
nào vẫn có người với cơ thể không lành mạnh. Chiến tranh sẽ kết thúc tới chừng
cơ thể của mọi người trở nên tinh khiết tới mức không có khối chắn nào trong họ
cần đến chiến tranh để được giải phóng. Điều tôi đang nói với bạn ngay lúc này
sẽ nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng chừng nào cơ thể con người còn chưa lành mạnh thì chứng
đó vẫn sẽ có chiến tranh trên thế giới này. Bất chấp bao nỗ lực được thực hiện
để chấm dứt chiến tranh, bạn sẽ vẫn tìm thấy vui thích nào đó từ nó.
Và bạn cũng
kinh nghiệm vui thích từ việc đánh nhau. Nghĩ về nó đi: bạn chẳng thấy vài dạng
vui thích nào đó từ đánh nhau ư? Đánh nhau có thể ở nhiều cấp độ - nó có thể ở
giữa một tôn giáo này với tôn giáo khác, giữa một người Hindu và một người
Mohammed - và bạn sẽ ngạc nhiên rằng nó không có cơ sở. Chỉ cần xem, bất kỳ khi
nào một tôn giáo ra đời nó được phân chia thành hai mươi giáo phái khác, và rồi
mỗi giáo phái đó lại được chia thành những nhánh phụ. Tại sao? bởi cơ thể con
người là rất không lành mạnh, nó bị đổ đầy với những không hài hòa tới mức người
ta chỉ đang tìm kiếm bất kỳ lý do nào. Người ta chộp lấy dù chỉ lý do nhỏ nhất
để đánh nhau, bởi đánh nhau cho họ đôi chút giải thoát và khiến họ cảm thấy thư
giãn hơn.
Bước đầu tiên
tiến tới thiền là thanh lọc cơ thể.
Tôi cũng muốn
nói thêm hai điều nữa. Để giải phóng tất cả rối loạn cũ, một phương pháp là để
bản thân bạn đi lại tự do hoàn toàn trong một căn phòng khép kín, buông bỏ tất
cả những ý tưởng mà bạn đã ép buộc lên bản thân bạn. Buông bỏ chúng! Sau đó để
nó diễn ra toàn bộ và quan sát cơ thể bạn và thấy điều nó làm. Nó múa, nó nhảy,
nó rơi xuống sàn nhà và nằm đó. Nó đập kẻ thù tưởng tượng. Nó giả vờ tát ai đó,
bắn ai đó. Quan sát mọi thứ nó làm và để nó xảy ra. Một hoặc hai tháng của thử
nghiệm này và bạn sẽ ngạc nhiên trước kết quả. Bạn sẽ nhận thấy rằng cơ thể của
bạn trở nên rất thoải mái, lành mạnh và tinh khiết. Nó đã tìm ra sự giải tỏa;
những khối chắn cũ tìm thấy lối thoát.
Trước đây, những
người tìm kiếm từng đi vào rừng. Họ thích ở nơi tĩnh mịch và không muốn ở trong
đám đông. Một trong những lý do chính cho điều này là vì sự thanh lọc. Bạn nghĩ
Phật hoặc Mohammed đã làm gì khi họ đi vào cô độc; không có một cuốn sách nào kể
với bạn điều họ đã làm khi họ ở trong rừng. Vậy thì bạn cho rằng họ đã làm gì?
Tôi nói với bạn không chút nghi ngờ rằng họ hẳn phải đã thanh lọc cơ thể họ. Từ
mahavira có nghĩa ai đó mà khối chắn của họ đã bị phá hủy - và bước đầu tiên về
hướng phá hủy những khối chắn này là ở cơ thể.
Vì vậy trước
tiên những khối chắn mà bạn đã tích lũy phải được giải phóng. Ban đầu bạn sẽ thấy
nó lạ lùng, và nếu bạn cảm thấy thích cười bản thân bạn trước lối cư xử như kẻ
điên, nhảy lên xung quanh, thế thì cho phép tiếng cười xảy ra. Nếu bạn cảm thấy
thích khóc thế thì cứ để nó xảy ra. Nếu tôi bảo bạn ngay lúc này để nó xảy ra,
thế thì vài người trong các bạn sẽ bắt đầu cười. Có nỗi đau trong bạn vốn chưa
thể được bộc lộ, vốn bị đè nén, và nó sẽ thoát ra. Hay có tiếng cười đang đợi
được phát ra lại bị dừng lại; nó bị khóa lại trong cơ thể bạn dưới dạng một khối
chắn. Bây giờ nó sẽ được phát ra. Bạn sẽ cảm thấy rằng điều đang diễn ra là ngớ
ngẩn, nhưng cứ để nó xảy ra. Thử phương pháp thanh lọc cơ thể này lên chính bản
thân bạn, và tầng phía trên của khối chắn trong bạn sẽ được tháo dỡ và bạn sẽ cảm
thấy nhẹ nhàng hơn.
Điều thứ hai: bạn
phải để mắt tới việc không để khối chắn mới phát triển. Tôi đã nói về cách giải
phóng khối chắn cũ như thế nào, nhưng bạn tiếp tục tích lũy khối chắn mới mỗi
ngày. Tôi có thể nói gì đó khiến bạn rất tức giận, nhưng bạn sẽ không bộc lộ nó
bởi ước định xã hội và nghi thức xã hội của bạn. Quả cầu lửa năng lượng sẽ di
chuyển trong cơ thể bạn. Nó sẽ đi đâu? Nó có thể tạo nên căng thẳng ở vài dây
thần kinh, phá vỡ chúng, tự trú ngụ tại đó. Đây là lý do tại sao có khác biệt
giữa mắt và khuôn mặt của người đang giận dữ và người thanh thản: xúc động của
giận dữ không bóp méo bất kì cái gì trên khuôn mặt của người thanh thản. Cơ thể
nở hoa trong vẻ đẹp thật sự của nó chỉ khi không có sự bất hài hòa trong nó.
Theo nghĩa này, cơ thể đẹp đơn giản là dấu hiệu rằng không có sự bất hài hòa.
Đó là khi đôi mắt trở nên đẹp, và thậm chí cơ thể xấu nhất cũng có vẻ như đẹp.
Cơ thể của
Gandhi rất xấu khi ông ấy trẻ, nhưng khi ông ấy có tuổi ông ấy bắt đầu trông đẹp
hơn. Nó rất kỳ lạ. Vẻ đẹp không là của cơ thể, nó là kết quả của việc giải
phóng mọi khối chắn trong cơ thể. Rất ít người hiểu khi họ thấy điều này. Không
có nghi ngờ rằng Gandhi xấu; nếu chúng ta đo bằng bất kỳ tiêu chuẩn cái đẹp
nào, ông ấy không thể được xem là đẹp. Nếu bạn thấy ảnh của ông ấy khi còn là một
cậu bé và khi là thanh niên bạn sẽ thấy rằng ông ấy xấu, nhưng khi ông ấy lớn
tuổi hơn ông ấy bắt đầu trông ngày một đẹp hơn. Nếu bạn sống cuộc sống của mình
tốt đẹp, thế thì tuổi trẻ của bạn sẽ không đẹp bằng tuổi già của bạn. Bởi thời
tuổi trẻ có nhiều lực vận hành trong bạn, ở tuổi già mọi cuồng nhiệt biến mất.
Nếu bạn sống cuộc sống đẹp thế thì tuổi già là phần đẹp nhất cuộc sống của bạn,
bởi khi đó mọi cuồng nhiệt đi hết. Mọi xáo trộn sẽ biến mất nếu bạn phát triển
đúng và sống cuộc sống của bạn hoàn toàn.
Bạn đã bao giờ
tự hỏi làm cách nào mà mọi khối chắn này tích tụ trong cơ thể bạn chưa? Nếu tôi
lăng mạ bạn và bạn tức giận, điều này tạo nên lớp dâng trào năng lượng trong bạn.
Và năng lượng không thể bị phá hủy, năng lượng chưa bao giờ bị phá hủy. Năng lượng
phải được sử dụng, và nếu nó không được sử dụng nó sẽ trở nên đồi bại và tự nó
mang tính phá hủy. Bạn phải sử dụng nó - nhưng làm sao để sử dụng năng lượng
này? Tưởng tượng rằng bạn đang ở nơi làm việc và bạn tức giận - có cảm giác tức
giận mạnh mẽ trong bạn và bạn không thể bộc lộ nó. Tôi gợi ý bạn thử cái này:
chuyển hóa năng lượng đấy một cách sáng tạo. Co rút cơ chân của bạn - không ai
có thể nhìn thấy chân của bạn - có rút nhiều chừng nào bạn có thể. Làm cho
chúng cứng lại, kéo chúng căng tới chừng bạn có thể. Khi bạn cảm thấy rằng bạn
không thể làm vậy thêm được nữa, bất ngờ thư giãn chúng. Bạn sẽ ngạc nhiên khi
thấy rằng giận dữ của bạn đã đi rồi, và bạn cũng vừa tập luyện cơ bắp của bạn
và kéo giãn gân cốt cho chúng. Và sự bốc lên của giận dữ vốn có thể trở nên phá
hủy được giải phóng, và đổi lại chân của bạn đã được kéo giãn. Bạn có thể kéo
giãn và cải thiện bất cứ phần nào cơ thể bị tắc nghẽn bởi giận dữ, và năng lượng
được tạo ra đó sẽ được sử dụng theo một cách sáng tạo. Nếu tay của bạn bị tắc
nghẽn, siết chặt cơ của cả hai tay và tất cả năng lượng của giận dữ sẽ được sử
dụng. Nếu dạ dày của bạn bị tắc nghẽn, kéo mọi cơ dạ dày của bạn lại và tưởng
tượng rằng mọi năng lượng giận dữ của bạn đang được sử dụng để co rút các cơ
này. Bạn sẽ thấy rằng trong một hoặc hai phút giận dữ sẽ biến mất và năng lượng
hẳn sẽ được sử dụng một cách sáng tạo.
Năng lượng luôn
trung tính. Năng lượng vốn được tạo nên bởi giận dữ tự thân nó không mang tính
hủy diệt; nó chỉ mang tính hủy diệt bởi nó bị sử dụng dưới dạng của giận dữ. Tận
dụng nó tốt hơn đi. Và nếu nó không được sử dung theo một cách tốt hơn nó sẽ tiếp
tục tồn tại theo dạng phá hủy. Nó không thể biến mất trừ phi bạn là gì đó. Nếu
bạn có thể học tận dụng nó, nó có thể mang lại cuộc cách mạng trong cuộc sống của
bạn.
Vì thế để thanh
lọc cơ thể những khối chắn cũ phải được giải phóng và những khối chắn mới phải
được biến đổi một cách sáng tạo. Có hai bước dẫn nhập và chúng rất quan trọng.
Hầu hết những tư thế trong yoga - các asana, đều ngụ ý sử dụng cơ thể một cách
sáng tạo. Luyện tập thể chất tận dụng sáng tạo cơ thể. Nếu bạn không sử dụng cơ
thể bạn một cách sáng tạo, thế thì mọi năng lượng vốn có thể là phúc lành sẽ trở
thành tai họa. Bạn chịu đựng tất cả từ chính năng lượng của bạn; nói cách khác,
chỉ việc có năng lượng thôi cũng trở thành vấn đề, một gánh nặng.
∫
Có một lần
trong đời của Jesus đã xẩy ra việc này. Khi đang rời khỏi ngôi làng thì ông ấy
nhìn thấy một người đàn ông trên nóc nhà đang la hét và gào lên những lời tục
tĩu. Jesus trèo lên thang và hỏi người nọ, “Hỡi ông bạn, ông đang làm gì thế? Tại
sao ông lại lãng phí cuộc sống theo cách xấu xí này? Ông có vẻ say rượu”.
Người đó mở mắt
và nhận ra Jesus. Ông ấy tỉnh lại và cúi chào Jesus và nói, “Thưa đức ông, tôi
đã rất yếu, gần chết rồi. Ông đã ban phúc cho tôi và làm cho tôi khỏe mạnh. Ông
quên rồi ư? Bây giờ tôi hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng tôi làm gì với tất cả sức khỏe
tốt này? Đây là lý do tôi uống rượu”.
Jesus ngạc
nhiên. Người đàn ông nói, “Bây giờ tôi khỏe mạnh, tôi nên làm gì với sức khỏe
này? Vì vậy tôi uống và cách nào đó tôi xoay sở được”. Nghe vậy, Jesus cảm thấy
buồn và ông ấy leo xuống thang.
Rồi thì ông ấy
đi vào làng nơi mà ông ấy nhìn thấy một người đàn ông đang đuổi theo một gái điếm.
Ông ấy ngăn người đàn ông lại và hỏi ông ta, “Ông bạn, tại sao ông sử dụng sai
cặp mắt của mình theo cách này vậy?”
Người đó nhận
ra Jesus và nói, “Ngài đã quên tôi rồi ư? Tôi bị mù và ngài đã chạm vào tôi, rồi
thì tôi có thể nhìn thấy trở lại. Bây giờ tôi làm gì với mắt mình đây?”
Jesus rất buồn
khi ông rời ngôi làng. Bên ngoài ngôi làng một người đàn ông đang đập vào ngực
và khóc. Jesus chạm vào đầu ông ấy và hỏi, “Tại sao ông lại khóc? Có nhiều cái
đẹp thế trên thế giới này. Cuộc sống không phải để khóc”. Người đàn ông nhận ra
Jesus và nói, “Ngài quên tôi rồi ư! Tôi đã chết và mọi người sắp sửa chôn tôi,
và rồi với phép màu của ngài ngài đã mang tôi lại với cuộc sống. Bây giờ tôi
nên làm gì với cuộc sống của tôi?”
∫
Câu chuyện này
dường như hoàn toàn hư cấu, không thật - nhưng bạn đang làm gì thế? Bạn đang
làm gì với cuộc sống của bạn? Bất kể năng lượng nào bạn tích lũy trong cuộc sống
của mình, bạn đang chỉ sử dụng nó để phá hủy chính bản thân bạn.
Cuộc sống chỉ
có hai con đường: Nếu năng lượng chúng ta có sẵn trong mình ở tâm trí và cơ thể
được sử dụng một cách phá hủy, thế thì đây là con đường đi tới địa ngục; nếu
cùng năng lượng đó có thể được sử dụng một cách sáng tạo, thế thì đây là con đường
tới thiên đường. Sáng tạo là thiên đường và hủy diệt là địa ngục. Nếu bạn tận dụng
sáng tạo năng lượng của bạn bạn sẽ bắt đầu di chuyển gần hơn tới thiên đường,
và nếu bạn sử dụng năng lượng của bạn một cách phá hủy bạn sẽ đi về phía địa ngục
- không có ý nghĩa nào khác của thiên đường và địa ngục.
Cân nhắc điều bạn
đang làm đi. Bạn biết có bao nhiêu năng lượng được khởi động trong một người
khi họ tức giận không? Bạn biết rằng trong cơn thịnh nộ dù chỉ một người yếu đuối
cũng có thể nhấc cả tảng đá mà người đó có mơ cũng không nhấc nổi khi họ điềm
tĩnh không? Trong một giây một người giận dữ có thể áp đảo một người mạnh mẽ
nhưng điềm tĩnh.
Ở Nhật Bản đã từng
xảy ra… Có một nhóm người được gọi là samurai, chiến binh của đất nước vốn tạo
nên cuộc sống của họ bằng gươm. Sống và chết là một trò chơi với họ. Một trong
những samurai là một chiến binh vĩ đại và anh ta là người đứng đầu nhóm chiến
binh. Khi đó vợ anh ta đem lòng yêu một trong những người hầu trong nhà họ.
Phong tục là nếu người vợ yêu người nào khác người chồng sẽ thách đấu kiếm tay
đôi. Điều này có nghĩa rằng một trong hai sẽ bị giết, và bất kể ai chiến thắng
cuộc đấu kiếm cũng sẽ có được người vợ.
Vì vậy người hầu
yêu người vợ chiến binh samurai vĩ đại và chiến binh này đã nói với anh ta,
“Anh thật ngu ngốc, bây giờ không còn cách nào ngoại trừ đấu kiếm tới chết. Bây
giờ chúng ta phải chiến đấu. Sáng mai, hãy tới đây với một thanh gươm”.
Người đầy tớ rất
hoảng sợ. Ông chủ của anh ta là người đàn ông rất mạnh mẽ và anh ta chỉ là một
người hầu, quét dọn và lau chùi; làm sao anh ta có thể đấu kiếm được? Anh ta thậm
chí chưa bao giờ chạm tới thanh kiếm. Anh ta nói, “Làm sao tôi có thể nhấc một
thanh gươm lên được?”
Vị samurai trả
lời, “Bây giờ không có lối thoát nào. Ngày mai anh sẽ phải đấu kiếm”.
Anh ta về nhà
và nghĩ về việc này suốt đêm dài. Không có lối thoát. Anh ta cầm lấy một thanh
gươm sáng hôm sau - anh ta chưa từng chạm tới một thanh gươm - và rồi rời nhà.
Mọi người bị sốc khi thấy anh ta, bởi khi anh ta tới nơi đấu kiếm anh ta trông
như thể một ngọn lửa đang bốc cháy. Vị samurai trở nên hồi hộp khi ông ta thấy
anh ta, và ông ấy hỏi người hầu, “Anh mà cũng biết cách nhấc gươm lên ư? - anh
ta thậm chí không cầm gươm theo đúng cách”.
Người hầu nói,
“Bây giờ không có câu hỏi gì cả, cái chết của tôi là chắc chắn. Và bởi nó chắc
chắn tới mức tôi sẽ bị giết, thế thì tôi sẽ cố gắng để chiến thắng. Cái chết là
chắc chắn, vì thế tôi sẽ cố để giết ông”.
Và nó là một cuộc
đấu kiếm bất thường: chiến binh bị giết và người hầu chiến thắng! Khi người hầu
nhận ra rằng cái chết của anh ta là chắc chắn và rằng không có lối thoát, nó tạo
ra sự bùng nổ mãnh liệt về năng lượng trong anh ta. Anh ta không biết cách chiến
đấu với gươm và anh ta đã làm đối lập với cái được mong đợi, và nó đặt anh ta
vào mối nguy hiểm hơn nhiều. Nhưng khi anh ta thấy sức mạnh của sự tấn công của
mình, cơn giận dữ, sự hiện diện của anh ta, người chiến binh rút lui. Tất cả những
tinh thông của chiến binh này là vô dụng bởi anh ta đang chiến đấu rất điềm
tĩnh. Với anh ta nó không là gì, với anh ta chiến đấu là điều rất bình thường.
Anh ta tiếp tục thoái lui cho tới khi anh ta bị giết bởi lực dữ dội từ năng lượng
của người hầu. Anh ta chết, và người đàn ông vốn hoàn toàn ngu dốt, người hoàn
toàn không quen thuộc với nghệ thuật này đã chiến thắng.
Giận dữ hay bất
kỳ cảm xúc nào khác cho bạn năng lượng lớn này. Từng tế bào sống trong cơ thể tập
hợp năng lượng, và có nhiều vùng năng lượng dự trữ trong cơ thể. Chúng là dành
cho trường hợp khẩn cấp, như những biện pháp an toàn, và chúng không được sử dụng
hàng ngày.
Nếu tôi đề nghị
bạn tham gia vào một cuộc đua, bất kể bạn nỗ lực thế nào bạn vẫn sẽ chạy không
nhanh bằng chính bạn nếu ai đó đang đuổi bạn với một khẩu súng. Vấn đề là vào
các thời điểm như vậy, năng lượng được dự trữ cho trường hợp khẩn cấp được giải
phóng trong máu. Những lúc như thế cơ thể được tắm trong năng lượng. Nếu năng
lượng này không được sử dụng một cách sáng tạo, thế thì nó sẽ làm hại bạn, nó sẽ
phá hủy bạn.
Trong thế giới
này không phải người yếu đuối gây nên tội ác, mà là chính những người mãnh mẽ;
họ bị buộc làm vậy bởi họ có quá nhiều năng lượng. Sự thật là người yếu đuối
không thể làm hại nhiều, nhưng người nào mạnh mẽ có thể gây hại bởi họ không biết
làm cách nào để sử dụng năng lượng của họ một cách sáng tạo. Vì thế mọi tội ác
có thể được xem là nguồn của nhiều năng lượng. Nếu họ nhận được hỗ trợ năng lượng
của họ có thể được biến đổi một cách kinh ngạc. Bạn phải ý thức rằng trong lịch
sử có nhiều hiện tượng mà tội phạm bất ngờ chuyển hóa thành thánh nhân. Đơn giản
là nhiều năng lượng cần được chuyển hóa và rồi thì mọi thứ sẽ thay đổi.
Angulimal đã giết
nhiều người. Anh ta đã thề giết một nghìn người. Anh ta đã giết được 999 người,
và anh ta đeo vòng cổ được làm từ những ngón tay của họ. Anh ta chỉ cần thêm một
người nữa. Bất kì khi nào ai đó nghe nói rằng Angulimal đang ở xung quanh họ sẽ
rời đi, bởi không ai muốn ở gần anh ta.
Anh ta sẽ không
nhìn tới người đó, anh ta sẽ không nghĩ dù chỉ một giây - anh ta đơn giản sẽ giết
bất kỳ ai anh ta có thể thấy. Ngay cả vua Prasanjit của Bihar cũng sợ anh ta;
ông ta sẽ rùng mình ngay cả khi nhắc tới tên anh ta. Ông ấy đã gửi đi nhiều
binh sỹ truy đuổi anh ta nhưng không thể bắt được Angulimal.
Một hôm Phật đi
ngang qua vùng đồi đó. Người làng đã bảo ông ấy, “Đừng đi tới đó! Ông là một
nhà sư hiền lành và Angulimal sẽ giết ông”.
Phật nói, “Ta
đã chọn con đường để đi, và ta sẽ không thay đổi nó vì bất kì lý do gì. Nếu
Angulimal ở đó thế thì thậm chí ta còn có nhu cầu lớn hơn đi tới đó. Còn phải
xem liệu Angulimal sẽ giết ta hay ta sẽ giết anh ta”.
Nhưng mọi người
nói, “Đây là điên rồ hoàn toàn! Ông không có tới một tấc sắt, làm sao ông đi tới
giết được Angulimal?”
Phật không là
người đàn ông bạo lực, và Angulimal thì to lớn, một người gần giống như quỷ dữ.
Nhưng Phật nói, “Bây giờ chúng ta phải xem xem liệu Angulimal giết Phật, hay Phật
giết Angulimal. Và ta sẽ đi chỉ trên con đường được chọn của mình. Một khi ta
chọn đường ta sẽ không thay đổi nó. Và may mắn hơn tất cả bởi ta sẽ có cơ hội để
gặp Angulimal. Nó là một cơ hội bất ngờ”.
Vì thế Phật tới
nơi mà Angulimal đang quan sát từ nơi ẩn náu bí mật của anh ta - một nhà sư vô
hại đang lặng lẽ bước đi trên đường. Từ nơi ẩn nấp của mình Angulimal hét,
“Nghe đây, đừng đi tới nữa! Chỉ bởi mi là một sannyasin nên ta cảnh báo người.
Quay lại đi! Ta cảm thấy tội nghiệp cho người - nhìn ngươi bước đi mới yên lặng,
chậm rãi làm sao. Quay lại đi, đừng bước tới gần thêm nữa, bởi ta không quen cảm
thấy thương hại cho bất kì ai. Ta sẽ giết ngươi”.
Phật nói với
anh ta, “Ta cũng không quen cảm thấy hối tiếc cho bất kì ai. Và khi nó là một
thử thách như thế, làm sao một sannyasin có thể lùi lại? Vì thế ta sẽ đi tiếp,
và người nên đi ra khỏi nơi ngươi đang ẩn nấp đi”.
Angulimal rất
ngạc nhiên: “Người đàn ông này hẳn là điên!” Anh ta nhấc rìu lên và đi xuống.
Khi anh ta tới gần Phật và nói, “Người đang mời chào cái chết một cách không cần
thiết”.
Phật nói, “Trước
khi người giết ta, chỉ làm một điều nhỏ thôi. Thấy cây kia không? - hãy lấy ra
bốn lá từ nó”.
Angulimal nhấc
rìu lên và chặt một cành cây xuống và anh ta nói, “Đây là bốn nghìn lá thay vì
bốn lá”.
Đức Phật nói,
“Làm thêm một điều nữa. Trước khi người giết ta, kết nối cành đó lại cây”.
Và Angulimal
nói, “Điều đó thì khó”.
Phật nói, “Ngay
cả một đứa trẻ cũng có thể phá hủy cái gì đó, nhưng chỉ ai có thể làm gì đó
quay lại cuộc sống mới là con người đích thực, một người mạnh mẽ. Người là một
kẻ yếu đuối - người chỉ có thể phá hủy! Ngừng nghĩ về bản thân mình như một người
mạnh mẽ đi: Người thậm chí không thể kết nối một lá nhỏ trở lại cành”.
Angulimal nghĩ
thật nung một lúc và nói, “Đó là sự thật. Thật sự có cách nối liền cành đó
sao?”
Phật nói, “Có!
Đó là con đường ta đang đi đây”.
Angulimal nghĩ,
và tâm trí ích kỷ nhận ra lần đầu tiên rằng trong giết chóc không có sức mạnh;
thậm chí một người yếu đuối cũng có thể giết người. Vì thế anh ta nói, “Ta
không yếu đuối, nhưng ta có thể làm gì?”
Phật nói, “Hãy
theo ta”.
Angulimal trở
thành sư! Anh ta đi vào làng khất thực ngày hôm đó, vì thế mọi người trở nên sợ
hãi. Họ trèo lên nóc nhà mình và bắt đầu ném đá vào anh ta. Anh ta ngã xuống, đổ
máu; anh ta đang bị đập bởi đá từ khắp nơi. Và Phật đi tới gần anh ta và nói,
“Angulimal, brahmin Angulimal, đứng lên nào! Hôm nay con đã chứng minh lòng can
đảm của con. Khi những viên đá của họ đập vào, tim con không bị đổ đầy với giận
dữ. Và ngay cả khi cơ thể con bắt đầu đổ máu và con bị thương, trái tim con vẫn
tràn đầy yêu thương với họ. Con đã chứng minh con là một con người. Con đã trở
thành một brahmin, người đã đi tới biết được thiêng liêng”.
Khi Prasanjit
nghe tới sự thay đổi của Angulimal ông ấy đi tới gặp Phật. Ông ấy ngồi xuống và
nói, “Ta đã nghe nói rằng Angulimal đã trở thành sư. Ta có thể gặp hắn không?”
Phật nói, “Vị
sư đang ngồi cạnh ta đây là Angulimal”.
Nghe thấy vậy,
tay và chân của Prasanjit bắt đầu run. Vị sư vẫn đang được gọi cùng một cái
tên, và nỗi sợ mà ông ta cảm thấy vẫn còn chưa thay đổi.
Nhưng Angulimal
nói, “Đừng sợ. Người đó đi rồi! Năng lượng của anh ta đã được biến đổi. Bây giờ
tôi ở trên một con đường khác. Bây giờ ngay cả nếu ông giết tôi, tôi sẽ không
nghĩ xấu về ông”.
Mọi người hỏi
Phật làm sao một người tàn ác tới vậy có thể biến đổi như thế. Phật nói với họ,
“Không phải là chuyện của tốt hay xấu, chỉ là vấn đề chuyển hóa năng lượng”.
∫
Không ai trên
thế giới này là tội đồ và không ai là thánh nhân. Chỉ là con đường đi của năng
lượng. Có nhiều năng lượng tích trữ bên trong cơ thể chúng ta, và năng lượng
này phải được sử dụng một cách sáng tạo.
Vì thế trước
tiên, khi một cảm xúc nổi lên, giải phóng nó qua cơ thể của bạn dưới dạng của bất
kỳ động tác nào. Thứ đến, học sáng tạo. Bạn là tất cả ngoại trừ sáng tạo.
Tối quá tôi
đang nói về việc làm cách nào mà ngày trước trong mỗi ngôi làng lại có một thợ
sửa giày, và bất kì khi nào ai đó mang giày của mình tới, thợ sửa giày sẽ nói với
niềm tự hào, “Tôi đã làm chúng”. Nó là một niềm tự hào nghệ thuật. Người khác sẽ
làm bánh xe cho xe ngựa, và với niềm tự hào anh ta cũng sẽ nói, “Chúng được làm
bởi tôi”.
Trong những
ngày này bạn đã mất đi sự hài lòng từ sáng tạo - không còn nhiều thứ còn lại được
tạo nên bởi bàn tay con người. Bạn không sáng tạo bất kì cái gì. Với cách thế
giới hiện đang là, sẽ nhanh chóng không còn lại gì được tạo nên bởi bàn tay con
người. Và niềm vui một người từng có từ việc sáng tạo nên cái gì đó đã biến mất.
Nếu điều đấy bị phá hủy, điều gì sẽ xảy ra cho toàn bộ năng lượng này? - nó sẽ
trở nên mang tính hủy diệt. Một cách tự nhiên, năng lượng phải dịch chuyển theo
vài hướng, hoặc theo hướng hủy diệt hoặc theo hướng sáng tạo.
Học sống cuộc sống
sáng tạo đi. Sáng tạo có nghĩa là bạn làm gì đó duy nhất chỉ vì niềm vui nó
mang lại cho bạn. Bạn có thể điêu khắc, soạn bài hát, hát một bài hát, chơi đàn
xita - không quan trọng là bạn làm gì mà quan trọng là bạn làm nó chỉ vì niềm
vui và không như một công việc. Làm gì đó trong cuộc sống vốn chỉ vì niềm vui
thích, cái gì đó không phải là công việc của bạn. Thế thì mọi năng lượng hủy diệt
sẽ được chuyển hóa và sẽ trở thành sáng tạo.
Tôi đã đề nghị
các bạn định hướng lại cảm xúc của mình, và trao cho cuộc sống bình thường này
một định hướng sáng tạo. Đừng lo lắng, bạn có thể chỉ làm vườn xung quanh nhà
mình và yêu thương cây cối và nhận lấy niềm vui thích trong chúng. Bạn không phải
đánh bóng quá nhiều một hòn đá và tạo nên bức tượng từ nó! Mỗi người thông minh
đều cần làm gì đó sáng tạo bên cạnh phương kế sinh nhai của mình. Ai không dành
thời gian cho sáng tạo sẽ gặp rắc rối, và người đó sẽ phá hủy cuộc sống của
chính mình.
Bạn có thể viết
một bài hát nhỏ - bạn không phải làm nhiều. Đi tới bệnh viện và tặng hoa cho
người ốm. Nếu bạn thấy người ăn xin trên đường, ôm lấy người ấy. Làm gì đó sáng
tạo vốn chỉ vì niềm vui thích của bạn, trong đó bạn không phải trao bất kì cái
gì và bạn không phải nhận bất kì cái gì; hành động tự nó là niềm vui sướng của
bạn.
Vì thế lựa chọn
một hoạt động trong cuộc sống vốn chỉ vì niềm vui thích của bạn. Định hướng mọi
năng lượng của bạn về phía nó, và thế thì sẽ không có năng lượng hủy diệt nào
còn lại. Bạn càng sáng tạo, giận dữ của bạn sẽ càng biến mất. Giận dữ là dấu hiệu
của một người không sáng tạo. Bạn mang quá nhiều giận dữ trong bản thân - nó sẽ
đi tới đâu? Nó sẽ đi thông qua dục, thông qua ham muốn dục. Nó phải đi ra cách
nào đó.
Lý do mà nhiều
người sáng tạo, nhà điêu khắc, họa sỹ hoặc nhà thơ vĩ đại vẫn còn độc thân là tất
cả năng lượng của họ đã được sử dụng cho quá trình sáng tạo của họ. Năng lượng
của họ được chuyển hóa, được thăng hoa. Nếu nó không được thăng hoa nó hẳn sẽ bị
sử dụng vào cách ít sáng tạo nhất, trong sự sáng tạo của trẻ con. Thế nên năng
lượng vốn có thể đã được sử dụng để tạo nên cái gì đó vĩ đại, bài thơ vĩ đại, bức
tranh vĩ đại, thì lại được sử dụng cho mô phỏng sao chép. Vì thế thăng hoa năng
lượng, giải phóng nó là rất quan trọng.
Vậy nên, nhớ lấy
điều này, rằng để hoàn toàn thanh lọc cơ thể, bạn phải nỗ lực sống cuộc sống một
cách sáng tạo. Chỉ người sáng tạo mới có thể mang tính tôn giáo - không ai khác
có thể mang tính tôn giáo.
Tôi đã đề cập
vài chỉ dẫn cho thanh lọc cơ thể, bây giờ thêm vài điểm nhỏ nữa. Những điểm đầu
tiên này là rất cơ bản. Nếu chúng được quan tâm, những điểm nhỏ sẽ tự động được
quan tâm tới.
Một trong những
điều nhỏ rất hữu ích cho thanh lọc cơ thể là thức ăn. Cơ thể bạn là một cơ chế
vật lý hoàn toàn: Bất kì bạn đưa vào nó cái gì cái đó sẽ tự nhiên tác động đến
cơ thể. Nếu bạn uống rượu những tế bào trong cơ thể sẽ trở nên không tỉnh táo -
nó là tự nhiên. Và nếu cơ thể bạn không tỉnh táo thế thì nó sẽ có tác động lên
tâm trí bạn. Cơ thể và tâm trí không tách biệt nhau, chúng được kết nối.
Cơ thể và tâm
trí không tách rời - chúng cùng với nhau, một tâm trí - cơ thể; nó thuộc về thần
kinh. Tâm trí và cơ thể là một. Tâm trí là phần tinh tế nhất của cơ thể và cơ
thể là phần thô nhất của tâm trí. Nói cách khác, chúng không là hai phần khác biệt.
Đấy là lý do tại sao bất kì cái gì xảy ra trong cơ thể đều vọng lại trong tâm
trí, và bất kì cái gì xảy đến trong tâm trí đều có tác động lên cơ thể. Nếu tâm
trí ốm yếu cơ thể sẽ không duy trì được khỏe mạnh lâu, và nếu cơ thể ốm yếu thế
thì tâm trí sẽ không lành mạnh lâu. Thông điệp được truyền đi giữa hai bên và
có ảnh hưởng lên cả hai. Đấy là lý do tại sao người học cách giữ tâm trí lành mạnh
sẽ tự động hiểu cách giữ cho cơ thể khỏe mạnh. Họ không phải làm việc với nó, họ
không phải làm bất kì nỗ lực nào.
Cơ thể và tâm
trí là kết nối. Bất kì cái gì xảy đến cho tâm trí cũng sẽ xảy đến cho cơ thể.
Đó là lý do tại sao bạn sẽ phải cẩn thận về thực đơn của bạn và cái bạn ăn.
Trước tiên, bạn
không nên ăn quá nhiều thức ăn đến nỗi cơ thể bạn trở nên lờ phờ; lờ phờ là thiếu
lành mạnh. Thức ăn của bạn cũng không nên làm cho cơ thể bạn kích động: Kích động
là không lành mạnh bởi kích động sẽ tạo nên mất cân bằng. Bạn nên ăn vừa đủ để
cơ thể không gầy mòn, bởi điều đó sẽ chỉ tạo ra yếu đuối. Nếu năng lượng không
được tạo ra thế thì nó sẽ không thể tiến bộ theo hướng tâm thức cao hơn. Chế độ
ăn uống của bạn nên tạo ra năng lượng, nhưng nó không nên kích thích. Năng lượng
nên được tạo ra, nhưng bạn không nên ăn quá nhiều tới mức nó khiến cơ thể mụ mị.
Nếu bạn ăn quá nhiều thế thì mọi năng lượng của bạn sẽ được sử dụng cho tiêu
hóa và cơ thể sẽ được lấp đầy với trạng thái lờ phờ.
Khi cơ thể lờ
phờ nó ngụ ý rằng mọi năng lượng đang được sử dụng để tiêu hóa thức ăn của bạn.
Phần còn lại của cơ thể trở nên lờ phờ. Lờ phờ là dấu hiệu rằng bạn ăn quá nhiều.
Sau khi ăn bạn nên cảm thấy khoan khoái và được tiếp thêm sinh lực, không phải
lờ phờ. Điều này là hợp lý. Khi bạn đói, bạn ăn; thế thì bạn nên cảm thấy khoan
khoái bởi nhiên liệu mà bạn cần để sáng tạo lên năng lượng đã được cung cấp.
Thay vào đó, bạn cảm thấy uể oải. Uể oải này đơn giản ngụ ý rằng bạn đã ăn quá
nhiều và bây giờ mọi năng lượng của bạn đang được sử dụng vào việc tiêu hóa thức
ăn đấy. Mọi năng lượng của cơ thể sẽ được định hướng về phía dạ dày và thiếu năng
lượng ở phần còn lại của cơ thể sẽ khiến bạn cảm thấy lờ phờ.
Vì vậy nếu thức
ăn tiếp thêm sinh lực cho bạn, thế thì nó đúng; nếu nó không kích thích bạn, thế
thì nó đúng; nếu nó không làm bạn say sưa, thế thì nó đúng. Vì vậy nhớ ba điều
này: nếu chế độ ăn uống của bạn là lành mạnh nó sẽ không khiến bạn lờ phờ, nếu
chế độ ăn uống của bạn lành mạnh thế thì nó sẽ không kích thích bạn, nếu nó là
lành mạnh nó sẽ không khiến bạn cảm thấy say sưa. Tôi không nghĩ rằng bạn cần bất
kỳ lý giải nào chi tiết hơn điểm này. Bạn có thể hiểu điều này và có đánh giá cần
thiết.
Điều thứ hai
trong số những điểm nhỏ này: tập luyện là đặc biệt quan trọng cho cơ thể, bởi mọi
yếu tố mà cơ thể được tạo thành phát triển với tập luyện. Tập luyện giúp cho sự
phát triển. Khi bạn chạy, từng tế bào, từng tế bào sống của cơ thể bạn phát triển.
Và khi chúng phát triển bạn cảm thấy rất khỏe mạnh và khi chúng bị nhiễm bệnh bạn
cảm thấy ốm yếu. Khi phổi bạn tràn đầy oxy và mọi khí cacbon dioxin được đẩy ra
ngoài, áp lực máu của bạn tăng lên và tạp chất được dọn sạch. Đây là lý do tại
sao trong yoga việc làm sạch cơ thể, thanh lọc toàn bộ cơ thể được xem là điều
cần thiết sống còn. Vì vây đôi chút tập luyện là tốt.
Nghỉ ngơi quá
nhiều là có hại, tập luyện quá nhiều cũng có hại. Đây là lý do tại sao tôi
không yêu cầu bạn tập luyện nhiều, không tập luyện quá mức: một ít tập luyện
thường xuyên sẽ khiến bạn cảm thấy mạnh khỏe. Và đừng nghỉ ngơi quá nhiều, nghỉ
ngơi chút ít - nghỉ ngơi chỉ nên nhiều như bạn tập luyện.
Trong thế kỷ
này không có nhiều nơi cho luyện tập và nghỉ ngơi. Chúng ta đang trong tình huống
lạ lùng: chúng ta không luyện tập và cũng không nghỉ ngơi. Điều chúng ta gọi là
nghỉ ngơi không là nghỉ ngơi chút nào. Bạn nằm xuống, trở mình và lật qua lật lại
- điều này không là nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi là giấc ngủ dài, sâu ở đó toàn bộ cơ
thể đều ngủ, mọi hoạt động của nó chậm lại và mọi căng thẳng bên dưới nó được
giải phóng.
Bạn từng cân nhắc
rằng khi bạn tỉnh dậy vào buổi sáng và bạn cảm thấy khoan khoái và lành mạnh,
nó ảnh hưởng tới cư xử của bạn chưa? Nếu bạn chưa ngủ và vào buổi sáng một người
ăn xin tới chỗ bạn, có lẽ bạn sẽ chẳng cho anh ta được gì cả. Nhưng nếu bạn đã
có một giấc ngủ ngon, có lẽ bạn sẽ không từ chối cho người ta gì đó. Đấy là lý
do tại sao người ăn xin tới cửa nhà bạn vào buổi sáng, bởi vào buổi sáng họ sẽ
dễ nhận được gì đó hơn là vào buổi tối. Điều này hoàn toàn hợp lý. Đây là lý do
tại sao người ăn xin tới xin vào buổi sáng mà không vào buổi tối; vào buổi tối
sẽ là vô ích. Khi đó bạn quá mệt và cơ thể trong điều kiện mà bạn sẽ có lẽ
không muốn cho bất kì cái gì. Đấy là lý do tại sao họ tới vào buổi sáng. Mặt trời
mọc, bạn có thể đi tắm, ai đó trong nhà cầu nguyện và người ăn xin đang đứng
bên ngoài. Sẽ rất khó từ chối anh ta.
Nếu cơ thể đã
nghỉ ngơi thoải mái, cư xử của bạn sẽ thay đổi tương ứng. Đấy là lý do tại sao
thức ăn và nghỉ ngơi lại luôn có mối liên hệ với nhau. Chế độ ăn uống của bạn
nên gắn liền với lối sống của bạn. Nếu có sự tinh khiết trong cả hai, thế thì bạn
có thể đi tới dịch chuyển lớn trong cuộc sống của bạn, và nó sẽ dễ dàng hơn cho
bạn bước vào thế giới bên trong.
Cùng cách đó mà
bạn cần hiểu cách làm sao luyện tập, vài hiểu biết về cách nghỉ ngơi ra sao
cũng cần thiết. Để nghỉ ngơi bạn cần biết cách thư giãn cơ thể như thế nào. Bạn
sẽ hiểu điều này khi chúng ta thiền tối nay. Khi bạn nghỉ ngơi sau thiền bạn sẽ
thật sự nghỉ ngơi.
Có thể các bạn ở
đây có người không thể thực hành luyện tập thường xuyên, người không thể đi rừng,
người sẽ không thể leo núi. Với họ tôi sẽ gợi ý cách thiền khác.
Vào buổi sáng,
sau khi tắm, họ nên nằm xuống giường trong phòng khép kín khoảng mười lăm phút
và tưởng tượng rằng họ đang leo núi hoặc họ đang chạy bộ. Chỉ tưởng tượng và
không làm gì cả. Người già thực tế có thể không đi núi được. Sau đó nằm xuống
trong phòng kín với mắt khép và vẽ lên hình ảnh của bạn đang leo núi hoặc đang
chạy. Mặt trời đang chiếu sáng và bạn đang chạy; bạn đã bắt đầu thở dốc. Bạn sẽ
ngạc nhiên nhận thấy rằng bạn sẽ thực tế bắt đầu hít thở dồn dập. Và nếu tưởng
tượng của bạn đủ mạnh, thế thì trong mười lăm phút bạn sẽ thấy rằng bạn có kinh
nghiệm của đi thực tế ở bên ngoài. Trong mười lăm phút bạn sẽ cảm thấy tươi mới
như thể bạn vừa luyện tập. Bạn không cần thực tế luyện tập bởi những tế bào
trong cơ thể mà bạn luyện tập đang được khuấy động. Nói cách khác, chúng sẽ đi
tới trạng thái mà chúng sẽ là nếu bạn thực tế đã tập luyện.
Bạn từng tự hỏi
tại sao khi bạn trở nên sợ hãi trong mơ bạn choàng tỉnh, trái tim bạn sẽ vẫn đập
nhanh chưa? Sợ hãi trong mơ, nó là không thật - thế thì tại sao tim lại đập
nhanh? Tại sao nó đập nhanh ngay cả sau khi bạn tỉnh? Tim đập nhanh bởi nó
không biết liệu sợ hãi là trong mơ hay là thật. Tim chỉ biết rằng có nỗi sợ.
Cũng giống như vậy, nếu bạn tưởng tượng rằng bạn đang tập luyện nó sẽ hữu ích
như bạn đã thật sự tập luyện vậy; không có khác biệt. Đấy là lý do tại sao những
người đã am hiểu về những điều này tạo nên những kỹ năng như vậy. Nếu bạn đặt họ
vào phòng nhỏ nó sẽ không gây hại sức khỏe của họ bởi họ sẽ nghỉ ngơi khoảng mười
lăm phút và rồi tập luyện theo cách này.
Thử điều này
đi. Bất kì ai không thể đi ra ngoài có thể sử dụng kỹ năng này cũng như thiền
cho ngủ vốn được thực hiện vào buổi tối vậy. Bạn có thể thực hiện cả hai ngay
trước khi ngủ. Cơ thể có thể được thanh lọc theo cách này. Và nếu cơ thể tinh khiết,
điều này tự nó sẽ là một niềm vui tuyệt vời, và trong niềm vui này bạn có thể
đi sâu hơn vào bên trong. Đây là bước đầu tiên.
Có hai bước
khác: thanh lọc ý nghĩ và thanh lọc tâm hồn. Tôi sẽ lý giải những điều này.
Ở ngoại vi có
ba bước: thanh lọc cơ thể, thanh lọc tâm trí và thanh lọc cảm xúc; và sau đó có
ba bước cho trung tâm: vô thể xác, vô ý nghĩ và tự do khỏi cảm xúc. Khi sáu cổng
này được hoàn chỉnh, samadhi xảy ra. Vì thế, từng bước một, chúng ta sẽ nói về
chúng suốt ba ngày này và thế sẽ là đủ. Bạn sẽ nghĩ về chúng, hiểu chúng và thử
chúng, bởi bất kì tôi nói về cái gì thì đều là cho các bạn thử nghiệm với
chúng. Ý nghĩ sẽ chỉ rõ ràng với bạn nếu bạn thử nó; nếu không thì những buổi
nói chuyện của tôi không hé lộ bất kì bí mật nào cho các bạn.
∫
Bây giờ chúng
ta sẽ thực hiện thiền buổi sáng. Về thiền buổi sáng, tôi muốn nói rằng bước đầu
tiên sẽ giống như điều chúng ta đã tập luyện tối qua: đưa ra quyết tâm. Chúng
ta sẽ đặt quyết tâm năm lần. Sau đó chúng ta sẽ nghỉ ngơi hai phút, hít thở
sâu. Sau đó chúng ta thiền một cách im lặng một lát.
Trước tiên
chúng ta đặt ra quyết tâm, sau đó chúng ta nghỉ ngơi, và bước cuối cùng là thiền.
Đây sẽ là ba bước của thiền cho những buổi sáng. Quyết tâm sẽ giống như điều
tôi đã gợi ý tối qua: hít sâu, và trong khi không khí đang đi vào hãy giữ ý
nghĩ trong tâm trí, “Tôi sẽ tạo nỗ lực ý thức để đi vào thiền. Tôi sẽ kinh nghiệm
thiền”. Giữ cho ý nghĩ này tiếp tục diễn ra trong khi hít thở đang đi vào và phổi
căng đầy. Hít vào đầy lồng ngực nhiều tới chừng bạn có thể, rồi thì giữ hơi thở
một giây, hai giây, lâu tới chừng bạn có thể. Khi bạn hít vào hãy lấy nhiều
không khí chừng nào bạn có thể, sau đó ngừng hít thở một lát. Trong yoga những
luyện tập này được gọi là purak, rumbhak, rechak. Hít vào và giữ nó cùng lúc bạn
đưa ra quyết tâm, để nó cuốn vào suốt ý nghĩ của bạn; rồi thở ra và để ý nghĩ vẫn
còn được cuốn kết trong tâm trí bạn; sau đó đợi, để cho ý nghĩ tiếp tục cuốn
vào suốt ý nghĩ của bạn. Theo cách này quyết tâm sẽ chạm tới tâm trí vô thức
trong bạn, sâu bên trong. Toàn bộ thực thể bạn sẽ biết rằng bạn đã quyết định
đi vào thiền. Thế rồi toàn thực thể bạn sẽ giúp bạn; nếu không thì bạn sẽ chỉ
lang thang loanh quanh đây đó và sẽ chẳng có thay đổi gì.
Vì thế trước
tiên, đưa ra quyết tâm, sau đó tập trung vào trạng thái cảm xúc. Sau khi bạn tạo
quyết tâm, trong hai phút bạn nên thức tỉnh cảm giác của hy vọng và vui sướng
mà tôi đã nói ngày hôm qua. Trong hai phút xem cơ thể bạn đang trong điều kiện
rất khỏe mạnh; tưởng tượng rằng bạn đang kinh nghiệm niềm vui sướng lớn lao, tới
mức mỗi tế bào cơ thể bạn sẽ sống động và bạn được lấp đầy với hy vọng. Mọi điều
sẽ xảy ra - chỉ cần đưa ra quyết định. Sau đó cảm nhận rằng có bình an khắp
xung quanh bạn, rằng có niềm hân hoan lớn lao bên trong bạn, rằng bạn tràn đầy hy
vọng và mỗi tế bào cơ thể bạn sống động và vui sướng. Sau điều này chúng ta sẽ
thực hành thiền buổi sáng.
Suốt thiền buổi
sáng giữ cho lưng của bạn được thẳng, thư giãn và tĩnh tại. Mọi cử động của cơ
thể phải dừng lại và lưng của bạn phải thẳng. Nhắm mắt và hít thở sâu, hít vào
rất châm và thở ra rất chậm. Quan sát hơi thở của bạn. Giữ mắt nhắm và quan sát
hơi thở đang đi vào và đang đi ra.
Có hai cách để
quan sát hơi thở của bạn: một là quan sát bụng bạn, nơi dạ dạy di chuyển lên và
xuống; và thứ hai là phần gần mũi, nơi hơi thở đi ra. Làm bất kỳ cách nào dễ
hơn cho bạn. Hầu hết mọi người thấy quan sát phần mũi sẽ dễ hơn. Khi không khí
đi vào nó chạm vào mũi và khi nó đi ra nó lại chạm vào mũi. Quan sát điểm đó
nơi hơi thở xúc chạm, đi vào, đi ra. Những ai từng thử tập trung vào rốn trước
đây sẽ thấy dễ hơn khi quan sát rốn. Người đó nên quan sát rốn, bụng phồng lên
và xẹp xuống. Tập trung nơi bạn cảm thấy thuận tiện nhất. Quan sát hơi thở
trong mười phút.
Bây giờ chúng
ta sẽ ổn định cho thiền buổi sáng. Ngồi cách nhau một quãng. Ngồi cách nhau đủ
xa để bạn không chạm hoặc nghe thấy người khác nào.
Xem tiếp Chương 3 - Quay về Mục lục