Osho kính yêu,
Có một câu chuyện thiền về hai sư đang trở về thiền viện. Trong
khi bước đi trước, sư già tới một dòng sông. Trên bờ sông có một cô gái trẻ
đẹp. Cô ấy sợ phải qua sông một mình. Sư già nhìn lướt qua cô gái và đi qua
sông. Khi ông ta sang bờ bên kia và nhìn lại, ông ta khiếp hãi thấy sư trẻ đang
cõng cô gái trên vai đi qua sông. Hai sư tiếp tục cuộc hành trình bên nhau. Khi
họ tới ngay bên ngoài cổng thiền viện sư già nói với sư trẻ: Điều đó là không
tốt, điều đó là phạm giới luật; sư chúng ta không được chạm tới đàn bà. Sư trẻ
đáp: Tôi đã bỏ cô ấy lại bên bờ sông. Bác vẫn còn đeo mang cô ấy à?
Xin thầy giảng cho chúng
tôi về cách kìm nén hay bày tỏ xúc động của mình.
Con người là sinh linh duy
nhất có thể kìm nén năng lượng của mình - hoặc có thể làm biến đổi chúng. Không
sinh vật nào khác có thể làm được điều đó. Kìm nén và biến đổi, chúng tồn tại
như hai khía cạnh của cùng một hiện tượng, đó là điều mà con người có thể làm
được cái gì đó về chính mình.
Cây cối tồn tại, con vật
tồn tại, chim chóc tồn tại, nhưng chúng không thể làm được gì về sự tồn tại của
chúng - chúng là một phần của nó, chúng không thể đứng ra ngoài nó. Chúng không
thể là người làm. Chúng đã hoà nhập với năng lượng của chúng, chúng không thể
tách rời bản thân chúng. Con người có thể làm được việc đó. Người đó có thể làm
được điều gì đó về chính mình. Người đó có thể quan sát mình từ một khoảng cách
- người đó có thể nhìn vào năng lượng của riêng mình dường như chúng là tách
bạch khỏi mình. Và thế thì hoặc người đó có thể kìm nén chúng hoặc người đó có
thể biến đổi chúng. Kìm nén có nghĩa là chỉ cố gắng che dấu những năng lượng
nào đó vẫn đang có đó - không cho phép chúng có sự hiện hữu riêng của chúng,
không cho phép chúng có sự biểu lộ của chúng. Biến đổi có nghĩa là sự chuyển
biến, thay đổi năng lượng theo chiều hướng mới.
Chẳng hạn, dục có đó. Có
cái gì đó trong dục khiến cho bạn cảm thấy ngượng ngùng về nó. Ngượng ngùng này
không chỉ bởi xã hội đã dạy điều đó cho bạn. Trên khắp thế giới nhiều kiểu xã
hội tồn tại, đã từng tồn tại, nhưng không xã hội nào, không xã hội con người
nào lại thấy dễ dàng với dục. Có cái gì đó trong chính hiện tượng dục làm cho
bạn ngượng ngùng, mặc cảm, tự kỉ. Đó là gì vậy? Cho dù không ai dạy bạn bất kì
điều gì về dục, không ai nói đạo đức với bạn về nó, không ai tạo ra bất kì khái
niệm nào về nó, vẫn có cái gì đó trong chính hiện tượng này làm cho bạn cảm
thấy không thoải mái. Đó là gì vậy?
Thứ nhất, dục phơi bày sự
phụ thuộc sâu sắc nhất của bạn. Nó chỉ ra rằng ai đó khác cần cho hoan lạc của
bạn. Không có người khác ấy thì không thể có được hoan lạc. Cho nên bạn phụ
thuộc, độc lập của bạn bị mất. Điều này làm tổn thương đến bản ngã. Cho nên một
người càng nhiều bản ngã thì lại càng chống dục. Cái gọi là các thánh nhân của
bạn là những người chống lại dục - không phải vì dục là xấu mà vì bản ngã của
họ. Họ không thể quan niệm được mình phụ thuộc vào ai đó, phải cầu xin điều gì
đó từ ai đó. Dục làm tổn thương bản ngã nhiều nhất.
Thứ hai, trong chính hiện
tượng dục khả năng bác bỏ có đó - người kia có thể bác bỏ bạn. Không chắc chắn
là liệu bạn sẽ được chấp nhận hay bị bác bỏ; người kia có thể nói không. Và đây
là bác bỏ sâu sắc nhất có thể có, khi bạn tiếp cận một ai đó vì tình còn người
kia thì bác bỏ bạn. Bác bỏ này tạo ra nỗi sợ. Bản ngã nói thà đừng thử còn hơn là
bị bác bỏ.
Sự phụ thuộc, sự bác bỏ,
khả năng của việc bác bỏ... và vẫn còn điều sâu sắc hơn, trong dục bạn trở
thành giống hệt con vật. Điều đó làm tổn thương tới bản ngã con người lắm lắm,
bởi vì thế thì chẳng có gì khác biệt giữa một con chó làm tình và bạn làm tình.
Khác biệt là gì? Bỗng nhiên bạn trở thành giống con vật, và mọi nhà thuyết
giáo, nhà đạo đức, họ cứ nói với con người: Đừng là con vật! Đừng giống con
vật! Đó là kết án lớn nhất có thể có.
Trong dục bạn giống con vật
hơn bất kì một điều gì khác, bởi vì không trong cái gì khác bạn lại tự nhiên
như thế - trong mọi thứ khác bạn có thể không tự nhiên. Bạn ăn thức ăn. Chúng
ta đã tạo ra biết bao thứ tinh tế cho việc ăn đến mức bạn không giống con vật.
Điều cơ sở thì vẫn giống con vật; nhưng bàn ăn, cách ăn trên bàn, toàn bộ văn
hoá, nhãn hiệu bạn đã tạo ra xung quanh thức ăn làm cho nó hoàn toàn phân biệt
với con vật.
Con vật thích ăn một mình.
Cho nên mọi xã hội đều tạo ra trong tâm trí từng cá nhân rằng ăn một mình là
không tốt. Phải chia sẻ, ăn với gia đình, ăn với bạn bè, mời khách. Không con
vật nào quan tâm tới khách khứa, bạn bè, gia đình. Bất kì khi nào con vật ăn,
nó không muốn ai tới gần; nó ăn một mình. Nếu một người muốn ăn một mình thì
bạn sẽ nói người đó giống con vật, người đó không muốn chia sẻ với người khác.
Thói quen ăn uống của người đó là tự nhiên, không phức tạp. Quanh thức ăn chúng
ta đã tạo ra quá nhiều thứ phức tạp đến mức cái đói trở thành kém quan trọng,
vị ngon trở thành quan trọng hơn. Chẳng con vật nào bận tâm tới ăn ngon. Đói là
nhu cầu cơ bản - đói được đáp ứng thì con vật thoả mãn. Nhưng con người thì
không - dường như đói không phải là vấn đề; cái gì đó khác mới là vấn đề. Quan
trọng hơn là vị ngon, quan trọng hơn là cách thức, quan trọng hơn là cách bạn
ăn, không phải cái bạn ăn.
Trong mọi thứ khác con
người tạo ra thế giới nhân tạo của riêng mình xung quanh mình. Con vật ở trần -
đó là lí do tại sao chúng ta không muốn ở trần truồng. Và nếu ai đó ở trần
truồng, bỗng nhiên người đó động chạm tới toàn bộ nền văn minh của chúng ta,
người đó chọc ngay vào tận chính gốc rễ. Đó là lí do tại sao có nhiều đối kháng
chống lại những người trần truồng trên khắp thế giới.
Nếu bạn ra đường và trần
truồng trên phố, bạn chẳng làm hại ai cả, không làm bất kì hành vi bạo lực nào
với bất kì ai; bạn hoàn toàn vô tội. Nhưng ngay lập tức cảnh sát sẽ tới, tất cả
láng giềng sẽ trở nên bị khuấy động. Bạn sẽ bị bắt, bị đánh và tống vào giam.
Nhưng bạn có làm gì đâu! Tội phạm xảy ra khi bạn làm điều gì đó. Bạn đã chẳng
làm điều gì cả - đơn giản trần truồng đi phố! Nhưng tại sao xã hội lại giận đến
thế? Xã hội không giận đến thế ngay cả với một kẻ giết người. Điều này thật lạ.
Nhưng một người trần truồng... và xã hội lại rất giận dữ. Đó là vì kẻ giết hại
vẫn là người. Không con vật nào là kẻ giết hại. Chúng giết để ăn nhưng chúng
không ám sát. Và không con vật nào ám hại đồng loại mình, trừ con người. Cho
nên chính với con người, xã hội có thể chấp nhận điều đó. Nhưng trần truồng, xã
hội không thể chấp nhận được - bởi vì bỗng nhiên người trần truồng làm cho bạn
nhận ra là tất cả các bạn cũng là con vật. Dù dấu kín sau các bộ quần áo thế
nào, con vật vẫn có đó, trần truồng, con vật trần truồng có đó, con đười ươi
trần truồng ở đó.
Bạn chống lại người trần
truồng không phải bởi vì người đó ở trần truồng mà bởi vì người đó làm cho bạn
nhận ra sự trần truồng của mình, và bản ngã bị tổn thương. Mặc quần áo, con
người không phải là con vật. Với thói quen ăn uống, cách thức ăn uống, con
người không phải là con vật. Với ngôn ngữ, đạo đức, triết học, tôn giáo, con
người không phải là con vật. Điều mang tính tôn giáo nhất là đi nhà thờ, đến
đền chùa cầu nguyện. Tại sao điều đó lại mang tính tôn giáo đến vậy? - bởi vì
không con vật nào đi nhà thờ và cũng không con vật nào cầu nguyện cả; điều ấy
chỉ riêng có ở con người. Đến đền chùa để cầu nguyện, điều này tạo ra phân biệt
hoàn toàn, rằng bạn không phải là con vật.
Nhưng dục lại là một hoạt
động thú vật. Dù bạn làm cái gì, dù bạn che dấu nó thế nào, dù bạn tạo ra những
gì xung quanh nó, sự kiện cơ sở vẫn y nguyên như con vật. Và khi bạn chuyển vào
nó bạn trở thành giống con vật. Bởi sự kiện này mà nhiều người không thể tận
hưởng dục. Họ không thể trở thành con vật hoàn toàn, bản ngã của họ không cho
phép điều đó.
Cho nên bản ngã và dục, đây
là xung đột - dục đối chọi với bản ngã. Người càng nhiều bản ngã, người đó càng
chống dục. Người càng ít bản ngã, người đó càng tham dự nhiều vào dục. Nhưng
ngay cả người ít bản ngã cũng thấy mặc cảm - ít cảm thấy, nhưng vẫn còn cảm
thấy có điều gì đó trái. Khi người ta chuyển sâu vào bên trong dục, bản ngã bị
mất, và ngay khoảnh khắc gần đến lúc bản ngã biến mất, nỗi sợ lại kéo níu bạn.
Cho nên người ta làm tình,
đi vào dục không được sâu sắc, không thực sự. Họ chỉ làm việc trưng bày nông
cạn rằng họ đang làm tình, bởi vì nếu bạn thực sự làm tình, mọi văn minh sẽ
phải bị vứt bỏ. Tâm trí bạn sẽ phải bị gạt sang một bên - nào tôn giáo, triết
học, mọi thứ. Bỗng nhiên bạn sẽ cảm thấy một con vật hoang dã được sinh ra bên
trong bạn. Tiếng gầm gừ sẽ đến với bạn. Bạn có thể thực tế bắt đầu gầm gừ như
con vật hoang dã - rống lên, rên rỉ. Và nếu bạn cho phép điều đó, ngôn ngữ sẽ
biến mất. Âm thanh vẫn có đó, hệt như chim chóc hay thú vật phát ra âm thanh.
Bỗng nhiên toàn bộ nền văn minh hàng triệu năm bị vứt bỏ. Bạn lại đang đứng
ngang hàng con vật trong thế giới hoang dã.
Có nỗi sợ, bởi vì nỗi sợ đó
mà tình yêu đã trở thành gần như không thể có được. Và nỗi sợ là thực - bởi vì
khi bạn đánh mất bản ngã, bạn gần như điên rồ; bạn trở nên hoang dã, và thế thì
mọi thứ có thể xảy ra. Và bạn biết rằng mọi thứ đều có thể xảy ra. Bạn thậm chí
có thể giết người, sát hại người yêu, bạn có thể bắt đầu ăn thịt cô ấy, bởi vì
thế thì sự kiểm soát đã bị dẹp bỏ. Kìm nén dường như là cách dễ nhất để tránh
mọi điều này. Kìm nén dường như là cách dễ nhất để tránh mọi điều này. Kìm nén,
hoặc cho phép một khoảng giới hạn nào đó dường như không dẫn bạn tới nguy hiểm
- chỉ một phần của nó mà bao giờ cũng có thể kiểm soát được - và bạn vẫn còn
trong kiểm soát. Bạn thao túng. Bạn cho phép đến một chừng mực nào đó thế rồi
bạn không cho phép nữa. Thế thì bạn đóng bản thân mình, chốt bản thân mình lại.
Kìm nén tồn tại như bảo vệ,
như canh gác, như phương tiện an ninh, và tôn giáo đã dùng biện pháp an ninh
này. Họ đã khai thác nỗi sợ dục này và họ đã làm cho bạn sợ hơn.
Họ đã tạo ra run rẩy bên
trong. Họ đã làm cho dục trở thành tội lỗi cơ bản, và họ nói: Chừng nào dục
chưa biến mất, bạn sẽ không có khả năng vào vương quốc của Thượng đế. Họ đúng
theo một nghĩa nào đó, nhưng vẫn sai. Tôi cũng nói chừng nào dục chưa biến mất,
bạn sẽ không có khả năng vào vương quốc của Thượng đế. Nhưng dục chỉ biến mất
khi bạn đã chấp nhận nó toàn bộ - không bị kìm nén mà được biến đổi.
Tôn giáo đã khai thác nỗi
sợ của con người và khuynh hướng trở thành bản ngã. Họ đã tạo ra nhiều kĩ thuật
để kìm nén. Không phải rất khó khăn để kìm nén nhưng điều đó rất đắt - bởi vì
toàn bộ năng lượng của bạn trở thành bị phân chia chống lại chính nó, vật lộn
và thế thì toàn bộ cuộc đời bị tiêu tan.
Dục là năng lượng sống động
nhất, tôi nói, là năng lượng duy nhất mà bạn có. Đừng tranh đấu với nó - điều
đó sẽ là lãng phí cuộc sống và thời gian thôi - thay vì thế, biến đổi nó. Nhưng
làm điều đó như thế nào? Làm sao biến đổi nó? Chúng ta có thể làm được gì? Nếu
bạn đã hiểu nỗi sợ, thế thì bạn có thể hiểu được manh mối, cái gì có thể được
làm.
Nỗi sợ có còn đó bởi vì bạn
cảm thấy rằng việc kiểm soát sẽ bị mất và một khi kiểm soát bị mất, bạn không
thể làm được gì cả. Tôi dạy bạn kiểm soát mới: kiểm soát việc chứng kiến cái
ta, không phải là kiểm soát thao tác tâm trí mà là kiểm soát việc chứng kiến
cái ta. Và tôi nói với bạn rằng kiểm soát đó là khả năng cao nhất, và kiểm soát
đó là tự nhiên đến độ bạn chưa bao giờ cảm thấy bạn đang kiểm soát. Kiểm soát
xảy ra một cách tự phát với chứng kiến.
Đi vào trong dục nhưng là
một nhân chứng. Điều duy nhất phải nhớ là: mình phải đương đầu với toàn bộ quá
trình, mình phải thấy qua nó, mình phải vẫn còn là một nhân chứng, mình phải
không trở thành vô ý thức - có thế thôi. Trở nên hoang dại nhưng không trở
thành vô ý thức. Thế thì không có gì nguy hiểm với hoang dại đó; thế thì việc
chứng kiến trở thành đẹp đẽ. Quả thực, chỉ người hoang dại mới có thể đẹp đẽ.
Một phụ nữ không hoang dại thì không thể đẹp được - bởi vì càng nhiều hoang dại
thì càng sống động. Thế thì bạn giống như một con hổ hoang dã, hay một con hươu
hoang dã chạy trong rừng... và cái đẹp là ở đó!
Nhưng vấn đề là, đừng trở
nên vô ý thức. Nếu bạn trở nên vô ý thức thế thì bạn đang dưới các lực vô ý
thức, thế thì bạn đang dưới lực của nghiệp. Bất kì điều gì bạn làm trong quá
khứ được đều tích luỹ ở đó. Ước định đã tích luỹ đó có thể nắm giữ bạn và đẩy
bạn theo những hướng nào đó sẽ nguy hiểm cho bạn và cho những người khác. Nhưng
nếu bạn vẫn còn là nhân chứng thì ước định quá khứ đó không thể can thiệp được.
Cho nên toàn bộ phương
pháp, hay toàn bộ quá trình của việc trở thành nhân chứng, là quá trình biến
đổi năng lượng dục. Khi chuyển vào trong dục, hãy tỉnh táo. Bất kì điều gì xảy
ra, quan sát nó, thấy qua nó; đừng bỏ lỡ điểm cơ bản. Bất kì điều gì xảy ra trong
thân thể bạn, trong tâm trí bạn, trong năng lượng bên trong của bạn, vòng mạch
mới đang được tạo ra, điện thân thể đang chuyển theo cách mới, theo cách tuần
toàn mới; bây giờ điện thân thể đã trở thành một với bạn tình, với vợ, với
chồng. Và bây giờ một vòng mạch mới được tạo ra - và bạn có thể cảm thấy được
nó. Nếu bạn tỉnh táo bạn có thể cảm thấy điều đó. Bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã
trở thành phương tiện chuyển năng lượng sống.
Tỉnh táo. Chẳng mấy chốc
bạn sẽ trở nên nhận biết rằng vòng mạch càng được tạo ra nhiều, càng nhiều ý
nghĩ rơi rụng đi; chúng đang bị rụng đi tựa như lá vàng rụng khỏi cây. Ý nghĩ
đang bị rụng đi... tâm trí ngày một trở nên trống rỗng. Tỉnh táo và chẳng mấy
chốc bạn sẽ thấy rằng bạn hiện hữu nhưng không có bản ngã. Bạn không thể nói
tôi đây. Cái gì đó lớn hơn bạn đã xảy ra cho bạn. Bạn và người tình của mình đã
tan biến trong năng lượng lớn hơn đó.
Nhưng việc hội nhập này
không nên trở thành vô ý thức; nếu không bạn sẽ lỡ vấn đề. Thế thì nó là hành
động dục đẹp, nhưng không phải là biến đổi. Nó đẹp, chẳng có gì sai trong đó
cả, nhưng nó không phải là biến đổi. Và nếu nó là vô ý thức thế thì bạn bao giờ
cũng sẽ đi vào lối mòn. Lần này tiếp lần khác bạn sẽ muốn có kinh nghiệm này.
Kinh nghiệm là đẹp khi nó xảy ra nhưng nó sẽ trở thành thường lệ. Và mỗi lần
bạn có nó, lại thêm ham muốn được tạo ra. Bạn càng có nó nhiều, bạn lại càng có
thêm ham muốn về nó, và bạn đi trong cái vòng luẩn quẩn. Bạn không trưởng
thành, bạn chỉ xoay tròn.
Xoay tròn là xấu, bởi vì
trưởng thành không xảy ra. Thế thì năng lượng đơn giản bị phí hoài. Cho dù kinh
nghiệm là tốt, năng lượng vẫn bị lãng phí bởi vì còn nhiều thứ khác có thể có.
Nó chỉ ở quanh góc đây - chỉ việc quay lại và nhiều điều nữa là có thể. Với
cùng năng lượng này bạn có thể đạt tới được điều thiêng liêng. Với cùng năng
lượng này cực lạc tối thượng là có thể có, và bạn đang lãng phí năng lượng đó
trong kinh nghiệm nhất thời. Và dần dần những kinh nghiệm đó sẽ trở nên nhàm
chán, bởi vì cứ lặp đi lặp lại mãi thì mọi thứ đều trở nên nhàm chán. Khi tính
mới mẻ bị mất đi, cái nhàm chán được tạo ra.
Nếu bạn giữ được tỉnh táo,
bạn sẽ thấy: thứ nhất là sự thay đổi của năng lượng trong thân thể; thứ hai là
vứt bỏ các ý nghĩ khỏi tâm trí; và thứ ba, vứt bỏ bản ngã từ tận tâm. Ba điều
này phải được quan sát, phải được quan sát cẩn thận. Và khi điều thứ ba đã xảy
ra, năng lượng dục đã trở thành năng lượng thiền. Bây giờ bạn không còn trong
dục nữa. Bạn có thể nằm với người yêu, thân thể gắn với nhau, nhưng bạn không
còn ở đó nữa - bạn đã được chuyển sang một thế giới mới.
Đây là điều Shiva cứ nói
tới trong Vigyan Bhairav Tantra và trong các sách mật tông khác. Ông ấy cứ nói
về hiện tượng này: bạn đang được chuyển hoá, chuyển biến đã xảy ra. Điều này sẽ
xảy ra qua việc chứng kiến.
Nếu bạn theo đuổi kìm nén,
bạn có thể trở thành cái gọi là con người - rởm, hời hợt, rỗng tuếch bên trong;
chỉ là người nộm, không chân thật, không thực. Nếu bạn không theo việc kìm nén
mà theo đuổi mê đắm, bạn sẽ trở thành giống con vật - đẹp đẽ, còn đẹp hơn cái
gọi là con người văn minh, nhưng cũng chỉ là con vật - không tỉnh táo, không
nhận biết, không ý thức về sự trưởng thành, về tiềm năng con người.
Nếu bạn biến đổi năng lượng
này thế thì bạn trở thành điều thiêng liêng. Và nhớ, khi tôi nói điều thiêng
liêng thì cả hai điều được bao hàm trong đó. Con vật hoang sơ với toàn bộ vẻ
đẹp của bản thể có đó. Con vật hoang sơ đó không bị bác bỏ và chối từ. Người đó
có đó - giầu có hơn, bởi vì người đó tỉnh táo hơn. Cho nên tất cả mọi cái hoang
sơ đều có đó với cái đẹp của nó, và tất cả những gì mà nền văn minh đang cố áp
đặt cũng có đó, nhưng tự phát, không bó buộc. Một khi năng lượng này được biến
đổi, thì tự nhiên và Thượng đế gặp nhau trong bạn - tự nhiên với cái đẹp của
nó, Thượng đế với niền ân huệ hoàn toàn.
Đây chính là điều hiền nhân
là gì. Hiền nhân nghĩa là gặp gỡ của tự nhiên và điều thiêng liêng, gặp gỡ của
cái được sáng tạo và đấng sáng tạo, gặp gỡ của thân thể và linh hồn, gặp gỡ của
cái ở dưới và cái ở trên, gặp gỡ của đất và trời.
Lão Tử nói: Đạo xảy ra khi
đất trời gặp gỡ. Đây là sự gặp gỡ.
Chứng kiến là cội nguồn cơ
bản. Nhưng sẽ khó để trở thành nhân chứng trong dục nếu bạn không cố gắng trở
thành nhân chứng trong các hành động khác trong cuộc sống của mình. Cho nên cố
gắng điều đó trong cả ngày, nếu không bạn sẽ trong tự lừa dối. Nếu bạn không
thể trở thành nhân chứng trong khi bước trên đường, đừng cố gắng lừa dối mình,
bạn không thể trở thành nhân chứng trong khi làm tình được. Nếu chỉ có đi trên
đường, một quá trình đơn giản đến vậy mà bạn cũng không thể trở thành nhân
chứng, bạn trở thành vô ý thức trong nó, thì làm sao bạn có thể trở thành nhân
chứng trong khi làm tình được? Quá trình này sâu sắc thế, bạn sẽ rơi vào vô ý
thức.
Bạn rơi vào vô ý thức trong
khi bước đi trên đường. Thử điều đó - ngay cả chỉ với vài giây bạn cũng sẽ
không có khả năng nhớ được. Thử điều đó - bước trên đường chỉ thử: mình sẽ nhớ
mình đang bước, mình đang bước, mình đang bước. Sau vài giây bạn quên mất. Một
điều khác đã nảy ra trong tâm trí, bạn đã theo một hướng khác, bạn đã hoàn toàn
quên mất. Rồi bỗng nhiên bạn nhớ lại: mình đã quên. Cho nên nếu một hành động
nhỏ như việc bước đi mà không thể được làm có ý thức, thì vấn đề sẽ khó khăn để
làm cho tình yêu thành thiền có ý thức.
Cho nên thử với những điều
đơn giản, các hoạt động đơn giản. Trong khi ăn, thử nó. Trong khi bước, thử nó.
Trong khi nói, khi nghe, thử nó. Thử ở mọi nơi. Làm cho nó là việc thường xuyên
bên trong; để cho toàn bộ thân thể và tâm trí bạn biết rằng bạn đang nỗ lực
tỉnh táo. Chỉ thế thì một ngày nào đó trong tình yêu sự chứng kiến sẽ xảy ra.
Và khi nó xảy ra, niềm cực lạc đã xảy ra cho bạn - thoáng nhìn đầu tiên về điều
thiêng liêng đã giáng xuống bạn. Từ khoảnh khắc đó trở đi dục sẽ không còn là
dục chút nào nữa. Sớm hay muộn dục sẽ biến mất. Sự biến mất này đem cho bạn brahamcharya
- thế thì bạn trở thành vô dục.
Các tu sĩ trong tu viện Ki
tô giáo, hay các tu sĩ theo tín ngưỡng Jaina, hay các kiểu tu sĩ khác, đều chỉ
là những người vô dục theo tên gọi, bởi vì tâm trí họ vẫn tiếp tục làm tình -
còn làm tình nhiều hơn tâm trí bạn. Đối với họ dục trở thành việc trí não, là
điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, bởi vì đó là đồi bại. Nếu bạn nghĩ về dục, đó
là đồi bại. Làm tình là tự nhiên; nghĩ về nó, thường xuyên vương vấn trong tâm
trí, là đồi bại. Cái gọi là các tu sĩ đó là những người đồi bại, không phải bởi
vì họ là tu sĩ mà bởi vì họ đã chọn con đường kìm nén, con đường sai, chẳng dẫn
đến đâu cả.
Jesus, Mahavira và Phật đều
theo con đường của chứng kiến. Thế thì brahmacharya xảy ra. Từ brahmacharya này
rất hay. Chính từ này nghĩa là: cách thức điều thiêng liêng cư xử. Cách thức
điều thiêng liêng cư xử - brahmacharya. Nó chẳng nói gì chống dục cả; nó không
chống lại dục chút nào. Từ này đơn giản nói đây là cách điều thiêng liêng hành
động, cư xử, chuyển động, bước đi. Một khi bạn đã biết tỏ ngộ là có thể qua
việc chứng kiến hành động dục thì toàn bộ cuộc đời bạn sẽ được biến đổi, bạn sẽ
bắt đầu cư xử giống như thượng đế.
Đâu là đặc trưng trong ứng
xử của thượng đế? Điều thiêng liêng ứng xử như thế nào? Một điều: người đó
không phụ thuộc, người đó hoàn toàn độc lập. Người đó đem tình yêu đến cho bạn,
nhưng đây không phải là nhu cầu. Người đó đem cho sự dư thừa của mình, người đó
có quá nhiều. Bạn đơn giản đỡ gánh nặng cho người đó nếu bạn nhận nó, nhưng đây
không phải là nhu cầu. Và thượng đế là đấng sáng tạo: bất kì khi nào dục đã trở
thành lực biến đổi thì cuộc sống bạn trở thành sáng tạo. Dục là lực sáng tạo.
Ngay bây giờ nó đi vào trong sinh vật; nó tạo ra con người mới, nó cho sự sinh
thành. Khi không còn dục và năng lượng đang biến đổi thì nó đi vào thế giới
sáng tạo mới. Thế thì nhiều chiều hướng sáng tạo trở nên mở ra với bạn.
Không phải là bạn sẽ bắt
đầu vẽ hay làm thơ hay làm cái gì khác - không phải điều đó. Nó có thể xảy ra,
nó có thể không xảy ra, nhưng bất kì điều gì bạn làm đều sẽ trở thành hành động
sáng tạo, bất kì điều gì bạn làm cũng đều trở thành có tính nghệ thuật. Ngay cả
Phật, đang ngồi dưới gốc cây bồ đề chẳng làm gì cả, cũng là sáng tạo. Cách ông
ấy ngồi, chính cách ông ấy ngồi đó, ông ấy đang sáng tạo ra một lực, một năng
lượng, các rung động tất cả xung quanh ông ấy.
Nhiều nghiên cứu gần đây đã
được tiến hành về kim tự tháp Ai cập, và người ta đã nhận ra nhiều sự kiện bí
ẩn. Một trong những sự kiện đó là ở chỗ hình dạng của kim tự tháp, chính hình
dạng, là điều bí ẩn. Bỗng nhiên các nhà khoa học trở nên nhận biết rằng nếu bạn
đặt một xác chết vào kim tự tháp, nó sẽ được bảo toàn mà không cần hoá chất
nào; chỉ có hình dạng giúp cho việc bảo quản.
Rồi một nhà khoa học ở Đức
nghĩ: Nếu hình dạng có thể có tác dụng đến mức tự động gìn giữ thân thể - chỉ
bởi hình dạng, chỉ bởi sức nén của hình dạng... Thế là ông ta thử trên lưỡi dao
cạo của mình. Ông ta làm một kim tự tháp nhỏ, một kim tự tháp chở trên xe được,
và thử nó bằng lưỡi dao cạo cũ của mình. Trong vài giờ lưỡi dao cạo lại sẵn
sàng để dùng được. Hình dạng đã đem lại tính sắc bén cho lưỡi dao cạo. Thế rồi
ông ta nhận bằng phát minh về điều đó. Một lưỡi dao cạo có thể được dùng trong
cả đời bạn; bạn chỉ cần đặt nó vào trong kim tự tháp. Chẳng phải làm gì cả; chỉ
hình dạng tạo ra sự sắc bén - và cứ tạo ra sự sắc bén mãi. Bây giờ các nhà khoa
học nói rằng mọi hình dạng đều tạo ra môi trường đặc biệt.
Một Phật ngồi dưới gốc cây
bồ đề: cách ông ấy ngồi, tư thế, điệu bộ, chính hiện tượng bản thể ông ấy ở đó
không còn bản ngã đang tạo ra hàng triệu rung động xung quanh. Chúng sẽ cứ lan
toả mãi. Thậm chí khi Phật đã biến mất khỏi cái cây này, các rung động vẫn cứ
tiếp tục và tiếp diễn mãi - chúng sẽ chạm tới các hành tinh khác và những ngôi
sao khác. Bất kì khi nào rung động của vị phật chạm tới nó đều là sáng tạo, nó
cho bạn xúc động, nó cho bạn cơn gió thoảng mới.
Khi năng lượng dục được
biến đổi, toàn bộ cuộc đời bạn trở thành sáng tạo - độc lập, tự do, sáng tạo.
Bất kì điều gì bạn làm bạn cũng đều sáng tạo qua nó. Thậm chí bạn không làm gì
cả, việc không làm cũng trở thành sáng tạo. Chính sự hiện hữu của bạn tạo ra
bao nhiêu điều đẹp đẽ, bao nhiêu điều đúng đắn, bao nhiêu điều tốt lành.
Bây giờ đến câu chuyện này.
Sư già, người nói với sư trẻ: thế là phạm giới luật, anh không được chạm vào cô
gái ấy, không chỉ nói như thế bởi vì giới luật đâu. Nhiều điều còn được hàm ý
trong đó. Ông ta hợp lí hoá; ông ta cảm thấy ghen tị. Và đây cũng là cách thức
tâm trí con người vận hành - bạn không thể nói trực tiếp điều bạn cảm thấy ghen
tị.
Cô gái này, cô gái đẹp,
đang đứng gần sông. Mặt trời đang lặn xuống dần, và cô gái sợ hãi. Thế rồi sư
già này tới khi trở về thiền viện. Ông ta nhìn cô gái... bởi vì rất khó cho sư
bỏ qua cô gái và không nhìn cô ấy. Rất khó cho sư, ông ta bị ám ảnh bởi đàn bà
đến thế! Ông ta phải tranh đấu vất vả. Ông ta thường nhận biết rằng kẻ thù có
đó trong đàn bà. Bạn có thể bỏ lỡ người bạn nhưng bạn không thể bỏ lỡ được kẻ
thù - bạn phải thấy người đó. Nếu bạn đi trên phố và kẻ thù có đó thì không thể
nào không thấy người đó. Bạn bè có thể đi ngang qua mà thậm chí không trở nên
biết rằng họ có đó. Nhưng kẻ thù thì không đời nào - bởi vì với kẻ thù là nỗi
sợ. Và một cô gái đẹp, đứng một mình, không ai khác ở đó! Cô gái muốn ai đó
giúp cô - dòng sông chưa từng được biết mà cô ấy sợ phải đi qua nó.
Ông già này phải cố gắng
nhắm mắt, phải cố gắng khép trái tim mình, phải cố gắng đóng trung tâm dục của
mình lại, bởi vì đó là cách bảo vệ duy nhất chống lại kẻ thù. Ông ta phải vội
vã, ông ta phải tránh nhìn lại sau. Nhưng khi bạn tránh né, thì bạn nhìn; khi
bạn cố không nhìn, thì bạn lại đang nhìn. Toàn bộ tâm trí ông ta tràn đầy với
cô gái. Toàn bộ bản thể ông ta bao quanh cô gái. Ông ta đã qua sông, nhưng ông
ta lúc này đâu có nhận biết về dòng sông nữa - ông ta không thể nhận biết. Ông
đang đi về thiền viện nhưng bây giờ ông ta không quan tâm tới thiền viện; toàn
bộ mối quan tâm của ông bị bỏ lại đằng sau.
Rồi bỗng nhiên ông nhớ lại
rằng người đồng hành mình, một sư trẻ khác, đang tới. Họ đã đi cùng nhau trong
chuyến khất thực. Ông ta ngoái lại sau, và không chỉ thấy có sư trẻ ở đó, mà sư
trẻ đang cõng cô gái trên vai! Điều này phải tạo ra ghen tị sâu sắc trong ông
già này. Đây chính là điều ông ấy muốn làm. Bởi vì giới luật nên ông ta không
thể làm việc đó. Nhưng ông ta phải trả thù! Họ bước đi hàng dặm trong im lặng,
và đến cổng thiền viện ông già này bỗng nhiên nói: Điều này là không tốt - điều
này là phạm giới luật.
Cái im lặng đó chỉ là giả
tạo. Trong ngần ấy dặm đường ông già này đã nghĩ cách trả thù, cách kết án
chàng thanh niên này. Ông ta liên tục bị ám ảnh; nếu không thì đã không có gì
xảy ra bất thình lình như vậy. Tâm trí là sự liên tục. Trong hai hay ba dặm
đường ông ta liên tục suy nghĩ điều phải làm, và chỉ đến lúc này ông ấy mới
nói. Điều ấy không phải là bất ngờ. Bên trong đã có một dòng suối, dòng suối
chảy. Và ông ta nói: Điều ấy là không tốt, như thế là phạm giới luật, và tôi sẽ
phải báo cáo lên trưởng thiền viện, người phụ trách, báo lên thầy. Anh đã phá
giới luật, một giới luật rất cơ bản là không sư nào được chạm tới đàn bà. Anh
đã không chỉ chạm tới cô ấy mà còn cõng cô ấy trên vai.
Sư trẻ phải cảm thấy buồn
cười. Cho nên bỗng nhiên... vì bây giờ không còn cô gái nữa, không còn dòng
sông nữa, không còn ai cõng cô ấy hết cả. Toàn bộ sự việc xảy ra trong quá khứ.
Trong suốt ba dặm đường họ đã hoàn toàn im lặng. Và sư trẻ nói: Tôi đã bỏ lại
cô gái đó ở bờ sông nhưng bác vẫn còn đeo mang cô ấy mãi.
Đây là sáng suốt sâu sắc.
Bạn có thể đeo mang nhiều thứ mà bạn không mang; bạn có thể bị trĩu nặng bởi nhiều
thứ không có đó; bạn có thể bị đè nghiến bởi những cái không tồn tại. Sư già
đang trên con đường kìm nén. Sư trẻ là biểu tượng cho nỗ lực hướng tới biến
đổi, bởi vì biến đổi chấp nhận đàn bà, đàn ông, người khác. Vì biến đổi phải
xảy ra thông qua người khác, người khác sẽ tham dự vào đó. Kìm nén, kìm hãm,
bác bỏ người khác là chống lại người khác. Người khác phải bị phá huỷ.
Câu chuyện này thật hay. Sư
mới là con đường. Đừng trở thành sư cũ, trở thành sư mới đi. Chấp nhận cuộc
sống như nó hiện thế và cố gắng tỉnh táo. Sư trẻ phải còn tỉnh táo khi cõng cô
gái trên vai. Và nếu bạn tỉnh táo, cô gái có thể làm được gì?
Có một giai thoại nhỏ: Một
sư sắp rời khỏi Phật. Ông ta sắp đi một chuyến để lan truyền thông điệp. Cho
nên ông hỏi Phật: Tôi phải làm gì với đàn bà? Điều ấy bao giờ cũng là vấn đề
với các sư.
Phật nói: Đừng nhìn vào họ.
Đây là cách đơn giản nhất: đóng bản thân mình lại. Đừng nhìn vào họ có nghĩa là
đóng bản thân mình lại, quên đi họ đang hiện hữu. Hỡi ôi, vấn đề đâu có đơn
giản như thế. Nếu nó dễ dàng như thế thì tất cả những người biết cách đóng bản
thân mình đã được biến đổi.
Một trong các đệ tử của
Phật, Ananda, biết vấn đề này không dễ dàng như thế... Với Phật điều đó có vẻ
dễ dàng. Đây là vấn đề. Bạn mang vấn đề đến tôi; nó có thể dễ dàng với tôi,
nhưng điều đó lại chẳng ích gì. Ananda biết Phật đã trả lời theo nguyên lí nhân
quả: Đừng nhìn vào họ. Với Phật điều đó mới dễ dàng làm sao! Ananda nói: Nhưng
vấn đề không dễ dàng như vậy. Và ông ấy hỏi: Nếu có tình huống mà chúng tôi
phải nhìn, nếu chúng tôi không thể nào tránh được việc nhìn, thì phải làm gì?
Phật nói: Đừng chạm. Nhìn
cũng là chạm - thông qua mắt. Bạn đạt tới qua ánh mắt và chạm. Đó là lí do tại
sao nếu bạn nhìn vào một người đàn bà lâu hơn ba giây, cô ấy sẽ cảm thấy khó
chịu. Ba giây là giới hạn tối đa được phép. Nó là được phép bởi vì trong cuộc
sống chúng ta phải nhìn vào lẫn nhau. Nhưng lâu hơn ba giây, người đàn bà sẽ
cảm thấy khó chịu bởi vì bạn đang chạm vào cô ấy. Bây giờ bạn đang dùng đôi mắt
mình như đôi tay. Cho nên Phật nói: Đừng chạm.
Nhưng Ananda vẫn kiên trì.
Ananda đã làm công việc rất lớn lao cho toàn bộ loài người bởi vì ông bao giờ
cũng kiên trì. Ông nói: Đôi khi thậm chí có những tình huống chúng tôi phải
chạm. Thế thì thầy sẽ nói gì? Nếu người đàn bà đó ốm hay bị ngã trên phố và
không còn ai khác giúp đỡ và chúng tôi phải chạm vào. Nếu tình huống là vậy thì
chúng tôi phải làm gì?
Phật cười to và nói: Thế
thì hãy tỉnh táo!
Điều Phật nói cuối cùng
chính là điều đầu tiên. Nhắm mắt lại chẳng ích gì, không chạm cũng chẳng ích gì
- bởi vì bạn có thể chạm trong tưởng tượng, bạn có thể thấy trong hình dung.
Không nhất thiết phải có người đàn bà thật, người đàn ông thật. Chỉ cần nhắm
mắt lại và bạn có ngay thế giới tưởng tượng các đàn bà và đàn ông, và bạn có
thể chạm và bạn có thể thấy. Cuối cùng, chỉ có một điều có ích: Tỉnh táo.
Sư già này đã không thể
nghe được toàn bộ câu chuyện này, cả ba câu trả lời của Phật. Ông ta chỉ còn
nhớ hai câu trả lời đầu. Sư trẻ đã hiểu được sự việc - phải tỉnh táo. Anh ta
phải đã tới gần cô gái... ham muốn phát sinh... tỉnh táo biết được ham muốn đã
phát sinh. Vấn đề không phải là cô gái, bởi vì làm sao cô gái lại có thể là vấn
đề của bạn được? Cô ta là vấn đề của cô ta, không phải vấn đề của bạn. Ham muốn
nảy sinh trong bạn, ham muốn về người đàn bà - đó mới là vấn đề. Cô gái không
phải là vấn đề chút nào. Bất kì cô gái nào, bất kì người đàn bà nào cũng xảy ra
cùng điều như vậy. Cô ta chỉ là một điểm tham chiếu. Nhìn cô gái, ham muốn nảy
sinh. Tỉnh táo có nghĩa là tỉnh táo với ham muốn này, tức là: Ham muốn đã đến
với tôi.
Bây giờ, người trên con
đường kìm hãm sẽ kìm nén ham muốn này, nhắm mắt lại không nhìn đối tượng và
chạy trốn. Đó là phương pháp chạy trốn. Nhưng bạn có thể trốn đi đâu? - bởi vì
bạn đang trốn chạy khỏi chính bản thân mình. Bạn có thể trốn khỏi người đàn bà
này, người đang đứng bên bờ sông, nhưng bạn không thể chạy trốn khỏi ham muốn
đang nảy sinh trong bạn. Dù bạn có đi đâu, ham muốn cũng sẽ ở đó. Tỉnh táo rằng
ham muốn đã nảy sinh. Đừng thực sự làm bất kì cái gì với người đàn bà. Nếu cô
ấy yêu cầu: Giúp tôi với! - giúp cô ấy. Nếu cô ấy nói: Tôi sợ và tôi không thể
qua được dòng sông này, hãy cõng tôi trên vai anh - cõng cô ấy! Cô ấy đang cho
bạn một cơ hội vàng để tỉnh táo. Và hãy cám ơn cô ấy. Chỉ tỉnh táo, cảm thấy cái
đang nảy sinh trong bạn. Điều gì xảy ra trong bạn? Bạn đang cõng cô gái, điều
gì đang xảy ra trong bạn?
Nếu bạn tỉnh táo, không có
người đàn bà - chỉ có một ít sức nặng trên vai bạn, có thế thôi. Nếu bạn không
tỉnh táo, có người đàn bà. Nếu bạn tỉnh táo, đó chỉ là xương, sức nặng, trọng
lượng. Nếu bạn không tỉnh táo, đó là tất cả những gì ham muốn có thể tạo ra, hư
cấu, ảo vọng, ảo tưởng. Cõng cô gái trên vai, cả hai điều đều có thể. Nếu bạn
mất tỉnh táo chỉ trong một khoảnh khắc, bỗng nhiên ảo vọng đang ngồi trên vai
bạn. Nếu bạn tỉnh táo, chỉ có một chút trọng lượng, thế thôi... đang mang một
trọng lượng.
Người thanh niên này đi qua
sông là đã vượt qua cả một kỉ luật lớn. Không né tránh tình huống là cuộc sống
- không né tránh cuộc sống; đi qua nó với tâm trí tỉnh táo. Nhiều lần người đó
có thể lỡ. Nhiều lần người đó có thể quên mất hoàn toàn. Thế thì toàn bộ ảo
tưởng và ảo vọng có đó. Nhiều lần người đó có thể lấy lại được tỉnh táo khi
bỗng nhiên có ánh sáng và bóng tối biến mất. Nhưng việc kinh nghiệm ra sự tỉnh
táo này phải rất đẹp đẽ.
Thế rồi anh ta vứt bỏ cô
gái trên bờ sông và bắt đầu bước về thiền viện, vẫn tỉnh táo - bởi vì không còn
vấn đề liệu người đàn bà có đó hay không nữa: kí ức có thể theo sau. Anh ta có
thể không hưởng thú vui về người đàn bà, cái động chạm của cô ấy, trong khi qua
sông - nhưng anh ta có thể thích thú về điều đó bây giờ trong kí ức.
Anh ta phải vẫn còn tỉnh
táo. Anh ta im lặng, im lặng của anh ta là đúng. Im lặng đúng đắn bao giờ cũng
đến từ tỉnh táo. Đó là lí do tại sao anh ta nói: tôi đã bỏ lại cô ấy ở đấy, bên
bờ sông. Tôi không còn đeo mang cô ấy chút nào. Bác vẫn còn đeo mang cô ấy.
Trong tâm trí của sư già mọi thứ vẫn còn tiếp tục - và ông ta chẳng làm được
gì, ông ta thậm chí còn không động được vào cô gái.
Cho nên việc làm không phải
là vấn đề; vấn đề là ở tâm trí, cách tâm trí bạn vận hành. Tỉnh táo và dần dần
năng lượng được biến đổi. Cái cũ chết đi và cái mới sinh ra.
Xem tiếp Chương 7 - Quay về Mục lục