Osho
– Từ Thuốc tới Thiền
Chương
18: Chết với chân giá trị
Chết tự nhiên là gì? Đây là câu hỏi có ý nghĩa, và có nhiều điều ngụ ý có thể có trong đó. Điều đơn giản nhất và hiển nhiên nhất là ở chỗ con người chết đi chẳng có nguyên nhân gì: người đó đơn giản trở nên già đi, già hơn, và việc thay đổi từ tuổi già sang cái chết không qua bất kì bệnh tật nào. Cái chết đơn giản là tuổi già tối thượng – mọi thứ trong thân thể bạn, trong não bạn, đều dừng hoạt động. Đây sẽ là ý nghĩa thông thường và hiển nhiên của cái chết tự nhiên.
Nhưng với tôi cái chết tự nhiên có ý nghĩa sâu sắc hơn
nhiều: người ta phải sống cuộc sống tự nhiên để đạt tới cái chết tự nhiên. Cái
chết tự nhiên là đỉnh điểm của cuộc sống đã được sống một cách tự nhiên, không
bất kì cấm đoán nào, không bất kì kìm nén nào – hệt như cách con vật sống, chim
chóc sống, cây cối sống, không bất kì chia chẻ nào… cuộc sống buông bỏ, cho
phép tự nhiên tuôn chảy qua bạn không có bất kì cản trở nào từ phía bạn, dường
như bạn vắng mặt và cuộc sống đang di chuyển theo cách riêng của nó. Thay vì bạn
sống cuộc sống, cuộc sống sống bạn, bạn là phụ; thế thì đỉnh điểm sẽ là cái
chết tự nhiên. Theo định nghĩa của tôi chỉ người đã thức tỉnh mới có thể chết
cái chết tự nhiên; ngoài ra tất cả mọi cái chết đều phi tự nhiên bởi vì tất cả
các cuộc sống là phi tự nhiên.
Làm sao bạn có thể đi tới cái chết tự nhiên, khi sống cuộc
sống phi tự nhiên? Cái chết sẽ phản ánh tột đỉnh tối thượng, cao trào của toàn
bộ cuộc sống bạn. Dưới dạng cô đọng, nó là tất cả những điều bạn đã sống qua.
Cho nên chỉ rất ít người trên thế giới mới chết một cách tự nhiên bởi vì chỉ
rất ít người đã sống một cách tự nhiên. Huấn luyện của chúng ta không cho phép
chúng ta được tự nhiên. Huấn luyện của chúng ta, ngay từ ban đầu, dạy chúng ta
rằng chúng ta phải là cái gì đó còn hơn tự nhiên, rằng chỉ là tự nhiên mới là
con vật; chúng ta phải là siêu tự nhiên. Và điều đó dường như rất logic. Tất cả
các tôn giáo đều đã từng thuyết giảng điều này – rằng là con người có nghĩa là
vượt lên trên tự nhiên – và họ đã thuyết phục nhân loại trong hàng thế kỉ để
vượt lên trên tự nhiên. Không ai đã thành công trong việc vượt lên trên tự
nhiên cả. Tất cả mọi điều họ đã thành công là phá huỷ cái tự nhiên của họ, cái
đẹp tự phát, cái hồn nhiên của họ. Con người không cần siêu việt lên trên tự
nhiên. Tôi nói với các bạn, con người phải hoàn thành tự nhiên – điều không con
vật nào có thể làm được. Đó là khác biệt.
Tôn giáo đã tinh ranh, dối trá và lừa bịp mọi người. Họ đã
tạo ra sự phân biệt rằng con vật là tự nhiên còn bạn phải siêu nhiên. Không con
vật nào có thể nhịn ăn; bạn không thể thuyết phục bất kì con vật nào rằng nhịn
ăn là cái gì đó thiêng liêng. Con vật chỉ biết rằng nó đói, và không có khác
biệt gì giữa nhịn ăn và đói cả. Bạn không thể thuyết phục bất kì con vật nào đi
ngược lại tự nhiên.
Điều này đã tạo ra một cơ hội cho cái gọi là những người tôn
giáo, bởi vì con người có khả năng ít nhất là đấu tranh chống lại tự nhiên.
Người đó sẽ không bao giờ thắng lợi cả, nhưng người đó có thể tranh đấu. Và
trong tranh đấu người đó sẽ không phá huỷ tự nhiên; người đó sẽ phá huỷ chỉ bản
thân mình. Đó là cách con người đã phá huỷ bản thân mình – mọi niềm vui của
mình, mọi tình yêu của mình, mọi vĩ đại của mình – và đã không trở thành một
cái gì đó cao hơn con vật, mà là một cái gì đó thấp hơn, trong mọi cách có thể.
Có lẽ các bạn chưa bao giờ nghĩ về điều đó: không con vật hoang dã nào đồng
dục. Chính cái ý tưởng này, và toàn bộ thế giới con vật sẽ phá lên cười. Điều
đó đơn giản là xuẩn ngốc! Nhưng trong vườn thú, nơi con cái không có sẵn, con
vật biến thành đồng dục do sự cần thiết cực điểm.
Nhưng con người đã biến thế giới này thành vườn bách thú:
hàng triệu và hàng triệu người đồng dục, đồng dục nữ, người thú dâm, và đủ thứ
tầm thường – đủ mọi loại đồi bại. Và ai chịu trách nhiệm? Người dạy bạn vượt ra
ngoài tự nhiên, đạt tới điều thiêng liêng siêu nhiên…
Bất kì khi nào bạn ép buộc điều gì đó, kết quả không định
đem lại cải thiện. Trong nhiều lĩnh vực, bởi các tôn giáo khác nhau, điều đó đã
được thử để làm cho con người là một cái gì đó trên tự nhiên. Kết quả đã là thất
bại, không ngoại lệ nào cả. Bạn được sinh ra như một sinh linh tự nhiên. Bạn
không thể nào vượt lên trên bản thân mình. Đấy cũng hệt như là tự nâng mình lên
khỏi mặt đất bằng việc kéo chân mình lên. Bạn có thể nhảy lên một chút, nhưng
sớm hay muộn bạn rơi trở lại mặt đất, và bạn có thể bị gãy xương. Bạn không thể
bay được.
Và đó là điều đã được làm. Mọi người đã cố gắng nâng mình
lên trên tự nhiên, điều có nghĩa là trên bản thân mình. Họ không tách khỏi tự
nhiên, nhưng ý tưởng này phù hợp với bản ngã của họ: bạn không phải là con vật
cho nên bạn phải ở trên tự nhiên; bạn không thể hành xử giống con vật. Mọi
người thậm chí đã thử làm con vật không hành xử như con vật; họ đã thử làm cho
chúng đi lên cao hơn tự nhiên một chút.
Vào thời Victoria tại England chó được mặc quần áo khi người
ta đưa chúng đi dạo. Chó có áo choàng để ngăn cản chúng khỏi tự nhiên, để ngăn
cản chúng khỏi ở truồng và trần trụi – điều vốn thích hợp cho con vật. Những
loại người này đang cố gắng nâng con chó của mình lên cao hơn con vật chút ít.
Bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng trong thời Victoria ở England,
thậm chí đến chân ghế cũng được bao bọc – bởi một lí do đơn giản rằng chúng đã
được gọi là chân, và chân cần phải được che đậy. Bertrand Russell, người sống
gần một thế kỉ – một cuộc sống dài – nhớ lại thời thơ ấu của mình là việc thấy
chân của phụ nữ cũng đủ làm kích động dục. Trang phục đã được làm thời đó theo
cách chúng che phủ hết cả bàn chân; bạn không thể thấy được bàn chân.
Người ta đã tin, cho dù một trăm năm trước đây, rằng phụ nữ
của gia đình hoàng gia không có hai chân. Hoàng gia bằng cách nào đó phải khác
với thứ dân, người thường, và không ai thấy – và cũng chẳng có khả năng nào để
thấy – liệu chân của họ có tách biệt lẫn nhau không. Nhưng bản ngã… những người
hoàng gia này đã không làm điều đó rõ ràng: “Điều này là vô nghĩa, chúng tôi là
con người như các bạn vậy.” Bản ngã ngăn cản họ. Nếu mọi người sùng bái họ, thế
thì sao phải bận tâm? – vẫn cứ là hoàng gia đi. Đó là một trong những lí do tại
sao gia đình hoàng gia không cho phép bất kì ai, người thường, được lấy người
trong hoàng gia, bởi vì người đó có thể phơi bầy toàn bộ vấn đề: “Những người
này cũng chỉ là con người như mọi người khác; chẳng có gì hoàng gia về họ cả.”
Nhưng trong nhiều thế kỉ họ vẫn duy trì cái ý tưởng này.
Tôi cũng muốn bạn khác với con vật, nhưng không theo nghĩa
rằng bạn có thể đi cao hơn tự nhiên – không. Bạn có thể đi sâu hơn tự nhiên,
bạn có thể tự nhiên hơn con vật. Chúng không được tự do, chúng đang trong cơn
mê sâu; chúng không thể nào làm được bất kì điều gì khác hơn điều tổ tiên chúng
đã làm từ hàng nghìn năm.
Bạn có thể tự nhiên hơn bất kì con vật nào. Bạn có thể đi
vào các chiều sâu không đáy của tự nhiên, và bạn có thể đi lên các đỉnh rất cao
của tự nhiên, nhưng bạn sẽ không vượt ra ngoài theo bất kì cách nào. Bạn sẽ trở
thành tự nhiên hơn, bạn sẽ trở thành tự nhiên nhiều chiều hơn. Với tôi con
người tôn giáo không phải là người ở trên tự nhiên, mà là người hoàn toàn tự
nhiên, tràn đầy tự nhiên, người đã thám hiểm tự nhiên theo đủ mọi chiều của nó,
người đã không bỏ lại cái gì không được thám hiểm.
Con vật bị tù đày; chúng có một vùng giới hạn của sự hiện
hữu. Con người có khả năng, thông minh, tự do để thám hiểm. Và nếu bạn đã thám
hiểm tự nhiên một cách toàn bộ, bạn đã về tới nhà – tự nhiên là nhà bạn. Và thế
thì cái chết là niềm vui, là lễ hội. Thế thì bạn chết không phàn nàn gì; bạn
chết với sự biết ơn sâu sắc, bởi vì cuộc sống đã cho bạn nhiều thế, còn cái
chết đơn giản là chiều cao tối thượng của tất cả những điều bạn đã sống.
Cũng giống như trước khi ngọn lửa của cây nến tắt đi nó bùng
cháy sáng nhất. Con người tự nhiên, trước khi người đó chết, sống sáng rực
trong khoảnh khắc; người đó là tất cả ánh sáng, tất cả chân lí. Với tôi điều
này là cái chết tự nhiên. Nhưng nó phải được giành lấy, nó không được trao cho
bạn. Cơ hội này được trao cho bạn, nhưng bạn phải thám hiểm, bạn phải giành lấy
nó, bạn phải xứng đáng. Thậm chí để thấy cái chết của một người đích thực, chỉ
ở gần người đó trong khi người đó chết, bạn sẽ bỗng nhiên được tràn đầy với
niềm vui kì lạ. Nước mắt bạn sẽ không phải bởi buồn bã, buồn rầu; chúng sẽ là
bởi lòng biết ơn và phúc lạc – bởi vì khi một người chết một cách tự nhiên,
việc sống cuộc sống người đó tràn đầy, người đó trải rộng bản thể mình vào
trong toàn thể tự nhiên. Những người hiện diện và ở gần người đó đều được tắm…
một sự tươi mát bất thần, một làn gió thoảng, một hương thơm mới và một cảm
giác mới rằng cái chết không phải là cái gì đó xấu, rằng cái chết không phải là
cái gì đó phải sợ, rằng cái chết là cái gì đó phải giành lấy, phải được xứng
đáng.
Tôi dạy bạn nghệ thuật của cuộc sống. Nhưng nó cũng có thể
được gọi là nghệ thuật của cái chết nữa. Chúng cả hai đều như nhau.
Trong tâm trí phương Tây, ốm bệnh, bệnh tật, đau đớn và cái
chết tất cả được nhóm lại – được gói lại thành một gói. Từ đó vấn đề nảy sinh.
Cái chết là đẹp; ốm bệnh thì không, đau đớn thì không, bệnh tật thì không đẹp.
Cái chết không phải là lưỡi gươm cắt đứt cuộc sống bạn, nó giống như hoa vậy –
hoa tối thượng – cái nở ra vào khoảnh khắc chót. Nó là đỉnh cao. Cái chết là
hoa trên cây của cuộc sống. Nó không phải là chấm dứt cuộc sống mà là cao trào.
Nó là cực thích tối thượng. Chẳng có gì sai trong cái chết cả; nó là đẹp –
nhưng người ta cần biết cách sống và cách chết. Có nghệ thuật sống và có nghệ
thuật chết; và nghệ thuật thứ hai còn giá trị nhiều hơn nghệ thuật thứ nhất.
Nhưng nghệ thuật thứ hai có thể được biết tới chỉ khi bạn đã biết nghệ thuật
thứ nhất. Chỉ những người biết cách sống đúng mới biết cách chết đúng. Và thế
thì cái chết là cánh cửa tới điều thiêng liêng.
Cho nên, điều đầu tiên: xin giữ cái chết tách rời ra. Nghề y
chỉ nghĩ đến ốm yếu, bệnh tật và đau khổ. Họ không cần tranh đấu chống lại cái
chết. Điều đó đang tạo ra rắc rối trong tâm trí phương Tây, trong các bệnh viện
phương Tây, trong y học phương Tây. Mọi người đang tranh đấu chống lại cái
chết. Mọi người gần như sống dật dờ trong bệnh viện, chỉ sống dựa vào thuốc. Họ
bị buộc phải sống một cách không cần thiết khi họ đáng sẽ chết một cách tự
nhiên. Qua hỗ trợ của thuốc cái chết của họ bị trì hoãn. Họ không còn công dụng
gì, cuộc sống không còn công dụng gì cho họ, trò chơi đã hết, họ đã chấm dứt.
Bây giờ giữ cho họ sống chỉ làm cho họ đau khổ thêm. Đôi khi họ có thể trong
cơn mê, và một người có thể trong cơn mê hàng tháng hay nhiều năm. Nhưng bởi vì
có đối nghịch với cái chết nên điều đó đã trở thành vấn đề lớn trong tâm trí
phương Tây: phải làm gì khi một người đang trong cơn mê và sẽ không bao giờ
khôi phục lại, nhưng có thể được giữ cho sống nhiều năm? Người đó sẽ là cái xác,
chỉ là cái xác thở, có thế thôi. Người đó đơn giản sống dật dờ, sẽ không có
cuộc sống. Vấn đề là gì? Tại sao không cho phép người đó chết? Có sợ về cái
chết. Cái chết là kẻ thù – làm sao lại đầu hàng kẻ thù, cái chết?
Cho nên có tranh luận sôi nổi trong tâm trí y học phương
Tây. Phải làm gì? Người ta có nên được phép chết không? Người ta có nên được
phép quyết định liệu mình muốn chết không? Gia đình có nên được phép quyết định
liệu họ muốn người đó chết hay không? – bởi vì đôi khi người này có thể vô ý thức
và không thể quyết định được. Nhưng có quyền giúp ai đó chết đi không? Nỗi sợ
lớn nảy sinh trong tâm trí phương Tây. Chết đi sao? Điều đó có nghĩa là bạn
đang giết người! Toàn bộ khoa học tồn tại để giúp cho người đó sống. Bây giờ
điều này là ngu xuẩn! Cuộc sống trong bản thân nó không có giá trị trừ phi có
niềm vui, trừ phi có điệu vũ, trừ phi có cái gì đó sáng tạo, trừ phi có tình
yêu – cuộc sống trong bản thân nó là vô nghĩa. Chỉ sống là vô nghĩa. Một điểm
sẽ tới khi người ta đã sống, một điểm tới khi chết là tự nhiên, khi chết đi là
đẹp. Hệt như khi bạn đã làm xong việc cả ngày, một điểm tới khi bạn rơi vào
giấc ngủ; cái chết là một loại giấc ngủ – giấc ngủ sâu hơn. Bạn sẽ được sinh ra
lần nữa trong một thân thể mới hơn với máy móc mới hơn, với những tiện nghi
mới, với những cơ hội mới, thách thức mới. Thân thể này già rồi và người ta
phải bỏ lại nó; nó chỉ là chỗ trú ngụ…
Tại phương Đông chúng ta có cái nhìn khác: cái chết không
phải là thù mà là bạn. Cái chết cho bạn nghỉ ngơi. Bạn đã trở nên mệt mỏi, bạn
đã sống cuộc sống của mình, bạn đã biết tất cả mọi niềm vui có thể được biết
trong cuộc sống, bạn đã đốt cháy toàn bộ cây nến của mình. Bây giờ đi vào trong
bóng tối, nghỉ ngơi một chốc và thế rồi bạn có thể được sinh ra lần nữa. Cái
chết sẽ làm sống lại bạn lần nữa theo một cách tươi tắn hơn.
Cho nên điều đầu tiên: Cái chết không phải là kẻ thù.
Điều thứ hai: Cái chết là kinh nghiệm lớn nhất trong cuộc
sống nếu bạn có thể chết một cách có ý thức. Và bạn có thể chết một cách có ý
thức chỉ nếu bạn không sợ nó. Nếu bạn chống lại nó bạn trở nên rất hãi hùng,
rất sợ sệt. Khi bạn sợ đến mức mà bạn không thể nào dung thứ được cái sợ đó, có
cơ chế tự nhiên trong thân thể, tiết ra thuốc mê vào trong thân thể và bạn trở
nên vô ý thức. Có một điểm mà bên ngoài nó khả năng chịu đựng sẽ không thể có
được; bạn trở thành vô ý thức. Cho nên hàng triệu người chết đi một cách vô ý
thức và bỏ lỡ một khoảnh khắc vĩ đại, vĩ đại nhất trong tất cả các khoảnh khắc.
Đó là samadhi, đó là satori, đó là thiền xảy ra cho bạn. Đó là món quà tự
nhiên.
Nếu bạn có thể tỉnh táo và bạn có thể thấy rằng bạn không
phải là thân thể… Bạn sẽ phải thấy, bởi vì thân thể sẽ biến mất. Chẳng mấy chốc
bạn sẽ có khả năng thấy rằng bạn không là thân thể, bạn tách biệt. Thế thì bạn
sẽ thấy bạn đang tách ra khỏi tâm trí nữa; thế thì tâm trí sẽ biến mất. Và thế
thì bạn sẽ chỉ là ngọn lửa của nhận biết, và đó là phúc lành lớn nhất có đó.
Cho nên đừng nghĩ về cái chết như ốm yếu, bệnh tật và đau khổ của con người.
Tự do chọn lựa cái chết của bạn nên được chấp nhận như quyền
tập ấm của mọi con người. Một giới hạn có thể được đặt ra cho nó, chẳng hạn,
bẩy mươi nhăm tuổi. Sau độ tuổi bẩy mươi nhăm bệnh viện nên sẵn sàng giúp cho
bất kì ai muốn gạt bỏ thân thể mình. Mọi bệnh viện nên có một nơi dành cho người
sắp chết, và những người đã chọn chết nên được trao cho sự quan tâm và giúp đỡ
đặc biệt. Cái chết của họ sẽ đẹp.
Mọi bệnh viện nên có một giáo viên về thiền.
Người sắp chết nên được cho một tháng và sẽ được cho phép…
nếu người đó đổi ý kiến người đó có thể quay lại, bởi vì không ai ép buộc người
đó. Những người hay xúc động, người muốn tự tử không thể vẫn còn xúc động trong
một tháng – xúc động có thể là tạm thời. Phần lớn những người tự tử, nếu họ chờ
đợi một thời gian lâu hơn, họ sẽ không tự tử chút nào. Đấy là từ giận dữ, từ
ghen tị, từ hận thù hay cái gì đó mà họ quên mất giá trị của cuộc sống.
Toàn bộ vấn đề là ở chỗ các chính khách coi việc chấp nhận
chết tự nguyện, có nghĩa là tự tử, không là tội ác. Không, điều đó không có
nghĩa như thế. Tự tử vẫn là một tội ác. Chết tự nguyện sẽ là việc cho phép của
ban y tế. Việc ở lại một tháng trong bệnh viện – mọi loại giúp đỡ có thể được
trao cho người này để trở nên bình thản và yên tĩnh… tất cả bạn bè tới gặp
người đó, vợ người đó, con người đó, bởi vì người đó đang đi trên một cuộc hành
trình dài. Không có vấn đề ngăn cản người đó – người đó đã sống lâu, và người
đó không muốn tiếp tục sống nữa, công việc của người đó đã kết thúc.
Và người đó nên được dạy thiền trong một tháng này, để cho
người đó có thể thiền trong khi cái chết tới. Và với cái chết, sự giúp đỡ của
thuốc nên được trao cho để cho nó tới như giấc ngủ – dần dần, song song với
thiền, giấc ngủ trở thành sâu hơn. Chúng ta có thể thay đổi cái chết của hàng
nghìn người thành chứng ngộ. Và không có sợ tự tử, bởi vì người đó không định
tự tử; nếu ai đó cố tự tử người đó vẫn sẽ phạm tội ác. Người đó đang yêu cầu
việc cho phép. Với việc cho phép của ban y tế… và người đó có thời gian một
tháng trong đó người đó có thể thay đổi ý kiến của mình vào bất kì lúc nào. Vào
ngày cuối cùng người đó có thể nói, “Tôi không muốn chết” – thế thì người đó có
thể về nhà. Không có vấn đề trong đó: đấy là quyết định của người đó.
Ngay bây giờ có một tình huống rất kì lạ trong nhiều nước.
Mọi người cố gắng tự tử: nếu họ thành công, thì tốt; nếu họ không thành công,
thế thì toà án phạt họ tội chết. Kì lạ thế! – bản thân họ đã làm điều đó. Họ đã
bị vướng giữa chừng. Bây giờ trong hai năm việc xử án sẽ diễn ra; chánh án và
luật sư sẽ tranh luận, và thế này thế nọ, và cuối cùng người này phải bị treo
cổ, lần nữa. Người đó đã làm điều đó ngay chỗ đầu tiên, tự mình! Tại sao lại
tất cả những điều vô nghĩa này?
Chết tự nguyện đang trở thành ngày càng cần hơn, bởi vì với
tiến bộ y học mọi người đang sống lâu hơn. Các nhà khoa học vẫn chưa bắt gặp bộ
xương nào từ năm nghìn năm trước đây của một người quá bốn mươi tuổi khi người
đó chết. Năm nghìn năm trước người ta sống lâu nhất không quá bốn mươi tuổi, và
trong mười đứa con sinh ra thì chín đứa chết đi trong vòng hai năm – chỉ một đứa
sống sót – cho nên cuộc sống có giá trị mênh mông.
Hippocrates đã đưa ra lời thề với nghề y rằng bạn phải giúp
đỡ cuộc sống trong mọi trường hợp. Ông ấy không nhận biết – ông ấy không phải
là nhà tiên tri – ông ấy đã không có sáng suốt để thấy rằng một ngày có thể tới
khi trong mười đứa trẻ, cả mười đều sống sót. Bây giờ điều đó đang xảy ra. Một
mặt, chín đứa nữa sống sót; và mặt khác, y học giúp cho mọi người sống lâu hơn
– chín mươi tuổi, một trăm tuổi không phải là hiếm. Trong các nước đã phát
triển rất dễ tìm ra người chín mươi tuổi hay người một trăm tuổi.
Tại Liên Xô có người đã đạt tới một trăm năm mươi tuổi, và
có vài nghìn người đã đạt tới một trăm tám mươi tuổi – và họ vẫn còn làm việc.
Nhưng bây giờ cuộc sống đã trở thành nhàm chán. Một trăm tám mươi năm, nghĩ về
điều đó, làm cùng một thứ – thậm chí đến xương cũng sẽ đau – và vậy mà họ vẫn
không có khả năng chết. Cái chết vẫn dường như là xa xôi – họ vẫn làm việc và
mạnh khoẻ. Tại Mĩ có hàng nghìn người trong các bệnh viện chỉ nằm trong giường
với đủ mọi loại dụng cụ được nối vào họ. Nhiều người đang dùng máy thở nhân
tạo. Phỏng có ích gì nếu bản thân người đó không thể thở được? Bạn trông đợi
người đó làm gì? Và tại sao bạn làm cho cả quốc gia nặng gánh bởi con người này
khi có nhiều người đang chết trên phố, chết đói?
Ba mươi triệu người ở Mĩ ở ngoài phố không nơi trú ẩn, không
thức ăn, không quần áo, và hàng nghìn người đang chiếm các giường bệnh viện,
bác sĩ, y tá – công việc của họ, lao động của họ, thuốc men. Mọi người đều biết
họ sẽ chết sớm hay muộn, nhưng chừng nào mà bạn vẫn có thể thì bạn vẫn phải giữ
họ sống. Họ muốn chết. Họ hét lên là họ muốn chết, nhưng bác sĩ chẳng thể giúp
cho điều đó. Những người này chắc chắn là cần một quyền nào đó; họ đang bị buộc
phải sống, và theo mọi cách thức bắt buộc là không dân chủ.
Cho nên tôi muốn điều đó là điều rất hợp lí. Làm điều đó bẩy
mươi nhăm năm hay tám mươi năm, thế thì cuộc sống được sống đủ. Trẻ con lớn
lên… khi bạn tám mươi, con bạn sẽ năm mươi, năm mươi nhăm; họ đang già đi. Bây
giờ không có nhu cầu cho bạn để phải bận tâm và lo nghĩ. Bạn nghỉ ngơi; bây giờ
bạn đơn giản là gánh nặng, bạn không biết làm cái gì.
Và đó là lí do tại sao người già cáu bẳn thế – bởi vì họ
không có việc gì, họ không có bất kì sự kính trọng nào, họ không có bất kì chân
giá trị nào. Không ai bận tâm về họ, không ai để ý đến họ. Họ sẵn sàng đánh
nhau, giận dữ và hét lên. Đây đơn giản là nỗi thất vọng của họ biểu lộ ra; điều
thực là họ muốn chết. Nhưng họ thậm chí không thể nói ra được điều đó. Điều đó
là trái giáo lí, điều đó là phi tôn giáo – chính cái ý tưởng về chết.
Họ nên được trao cho tự do, nhưng không chỉ chết; họ nên
được trao cho tự do của huấn luyện một tháng về cách chết. Trong huấn luyện đó,
thiền nên là phần cơ bản; chăm sóc vật lí nên là một phần cơ bản. Họ nên chết
một cách lành mạnh, toàn thể, im lặng, an bình – dần dần trượt sâu vào trong
giấc ngủ. Và nếu thiền được nối liền với ngủ thì họ có thể chết được chứng ngộ.
Họ có thể biết rằng chỉ thân thể là bị bỏ lại đằng sau, còn họ là một phần của
vĩnh hằng.
Cái chết của họ sẽ tốt hơn cái chết thông thường, bởi vì
trong cái chết thông thường bạn không có cơ hội trở nên được chứng ngộ. Trong
thực tế ngày càng nhiều người sẽ ưa thích chết trong bệnh viện, trong các viện
đặc biệt dành cho việc chết nơi mọi thu xếp được tiến hành. Bạn có thể rời bỏ
cuộc sống theo cách cực lạc, vui sướng, với cám ơn và biết ơn lớn lao.
Tôi hoàn toàn ủng hộ cho chết tự nguyện với những điều kiện
này.
Xem tiếp Chương 19 – Quay về Mục lục