Osho
– Từ Thuốc tới Thiền
Chương
7: Cái chạm chữa lành
Xoa bóp là cái gì đó bạn có thể bắt đầu học nhưng bạn chẳng bao giờ kết thúc. Nó cứ tiếp diễn mãi, và kinh nghiệm liên tục trở thành ngày một sâu sắc hơn, và ngày một cao hơn. Xoa bóp là một trong những nghệ thuật tinh tế nhất – và đấy không chỉ là vấn đề kinh nghiệm. Nó là vấn đề tình yêu nhiều hơn.
Học kĩ thuật – thế rồi quên nó đi. Thế rồi chỉ cảm thấy, và
di chuyển theo việc cảm. Khi bạn học một cách sâu sắc, chín mươi phần trăm công
việc được làm bởi tình yêu, mười phần trăm bởi kĩ thuật. Bởi chính cái chạm,
cái chạm yêu thương, một cái gì đó làm thảnh thơi trong thân thể.
Nếu bạn yêu và cảm thấy từ bi với người khác, và cảm thấy
giá trị tối thượng của người đó; nếu bạn không đối xử với người đó cứ như là
người đó là cái máy cần phải đặt lại cho đúng, mà là một năng lượng có giá trị
mênh mông; nếu bạn biết ơn rằng người đó tin cậy bạn và cho phép bạn chơi với
năng lượng của người đó – thế thì dần dần bạn sẽ cảm thấy dường như bạn đang
chơi trên chiếc đàn organ. Toàn bộ thân thể trở thành các phím của chiếc đàn
organ và bạn có thể cảm thấy rằng hài hoà được tạo ra bên trong thân thể. Không
chỉ người đó sẽ được giúp đỡ mà cả bạn cũng được giúp đỡ nữa.
Xoa bóp là cần thiết trên thế giới bởi vì tình yêu đã biến
mất. Có thời chính cái chạm của những người yêu là đủ. Mẹ chạm vào con, chơi
với thân thể nó, và đấy là xoa bóp. Chồng chơi với thân thể người phụ nữ của
mình và đấy là xoa bóp; thế là đủ, quá đủ. Đấy là thảnh thơi sâu sắc và một
phần của tình yêu. Nhưng điều đó đã biến mất khỏi thế giới này. Dần dần chúng
ta đã quên mất chỗ để chạm, cách chạm, cách chạm sâu sắc. Trong thực tế chạm là
một trong những ngôn ngữ bị quên lãng nhiều nhất. Chúng ta đã gần như trở thành
vụng về trong động chạm, bởi vì chính từ này đã bị biến chất bởi cái gọi là
những người tôn giáo. Họ đã cho nó màu sắc dục. Từ này đã trở thành dục và mọi
người đã trở nên sợ hãi. Mọi người đều cảnh giác không để bị đụng chạm trừ phi
người đó cho phép điều ấy. Bây giờ ở phương Tây cực đoan khác lại tới. Động
chạm và xoa bóp đã trở thành mang tính dục. Bây giờ xoa bóp chỉ là lớp vỏ che
đậy, cái chăn, cho hoạt động dục. Trong thực tế cả động chạm lẫn xoa bóp đều
không mang tính dục. Chúng là chức năng của tình yêu. Khi tình yêu rơi khỏi
chiều cao của nó thì nó trở thành dục, và thế thì nó trở thành xấu.
Cho nên có tính cầu nguyện đi. Khi bạn chạm vào thân thể của
một người, có tính cầu nguyện đi – dường như bản thân Thượng đế có đó, và bạn
đang phục vụ ngài. Tuôn chảy với toàn bộ năng lượng. Và bất kì khi nào bạn thấy
thân thể đang tuôn chảy và năng lượng tạo ra hình mẫu hài hoà mới, bạn sẽ cảm
thấy sung sướng mà bạn chưa bao giờ cảm thấy trước đây. Bạn sẽ rơi vào trong
thiền sâu.
Trong khi xoa bóp, chỉ xoa bóp thôi. Đừng nghĩ tới những thứ
khác bởi vì những thứ đó là phân tán. Hiện diện trong ngón tay và bàn tay bạn
cứ như là toàn thể bản thể bạn, toàn thể linh hồn bạn có đó. Đừng để nó chỉ là
cái chạm của thân thể. Toàn bộ linh hồn bạn đi vào trong thân thể của người
kia, thấm vào nó, làm thảnh thơi những phức cảm sâu sắc nhất. Và làm cho nó
thành trò chơi. Đừng làm nó như công việc; làm nó thành trò chơi và coi nó như
vui đùa. Cười và để cho người khác cũng cười nữa.
Xoa bóp là đi tới mối quan hệ với năng lượng của thân thể ai
đó khác để cảm thấy chỗ nó đang thiếu, để cảm thấy chỗ thân thể này đang bị
phân đoạn và làm cho nó thành toàn thể… để giúp cho năng lượng này của thân thể
đó sao cho nó không còn bị manh mún nữa, không còn mâu thuẫn nữa. Khi những
năng lượng của thân thể này hoà theo và trở thành một dàn nhạc, thế thì bạn thành
công.
Cho nên rất kính trọng với thân thể con người đi. Nó chính
là điện thờ của Thượng đế, ngôi đền của Thượng đế. Cho nên với lòng kính trọng
sâu sắc, với lời cầu nguyện, học nghệ thuật của mình. Đó là một trong những
điều vĩ đại nhất để học.
Chỉ đặt tay bạn lên chỗ cần thiết của người đó. Nếu người đó
đau đầu, đặt tay bạn lên đầu người đó, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm thấy năng
lượng đổ ra, và bạn sẽ có cảm giác rân rân ở tay, chúng sẽ trở thành được điện
hoá. Hay nếu người này đang gặp trục trặc với dạ dầy, đặt tay bạn lên dạ dầy.
Phần cần thiết cần phải được chạm tới. Nếu nó có thể được chạm tới một cách
trần trụi, không quần áo, thì tốt hơn, sẽ hiệu quả hơn. Nhưng đừng chạm vào
phần cần thiết nhiều hơn một phút. Nếu bạn chạm vào phần cần thiết nhiều hơn
một phút, thế thì đôi khi bệnh tật có thể bắt đầu chảy sang bạn.
Năng lượng là nhịp điệu: phút này nó đi ra, phút khác nó đi
vào. Cho nên coi thành vấn đề là khi bạn đặt tay lên thân thể ai đó khác, thở
ra; điều đó đồng bộ hoá việc thở vào, thở ra. Khi bạn đặt tay lên họ, thở ra,
và cứ thở ra; và khi bạn thấy rằng bạn không thể nào thở ra thêm được nữa, thì
rụt tay lại và rồi thở vào. Nếu bạn thở vào trong khi đặt tay bạn lên, thì bạn
có thể bị ảnh hưởng bởi bệnh đó. Người này có thể được chữa lành nhưng bạn sẽ
mắc bệnh, và điều đó là vô nghĩa. Chỉ đặt tay bạn khi thở ra, và khoảnh khắc
thở vào bắt đầu, rụt tay lại.
Khi bạn đang chữa cho một người, rất nhiều năng lượng đang
đổ ra đó nếu bạn chạm, điều đó sẽ gần như là bạn đang chạm vào người đó bằng
một sợi dây sống, một dây điện sống. Người đó sẽ trở nên sợ hãi đến mức các
cánh cửa của người đó đóng lại – và nếu các cánh cửa đều bị đóng lại, bạn có
thể cứ mưa rào xuống và chẳng cái gì xảy ra cả. Việc chữa lành là có thể được
không chỉ bởi vì năng lượng của bạn – nó chỉ có thể khi năng lượng của bạn đi
vào người khác và trở thành năng lượng của người đó. Nếu nó đi tới cửa và quay
lại, thì chẳng việc chữa lành nào xảy ra cả.
Đó là lí do tại sao nếu một người không tin cậy vào bạn,
đừng bao giờ thử chữa lành – đừng bao giờ thử, bởi vì điều đó là không thể
được. Nếu một người có hoài nghi về bạn, quên người đó đi. Điều đó là có thể
chỉ trong tin cậy sâu sắc, và nếu bạn thử với những người không tin cậy vào
bạn, bạn sẽ trở nên không tin tưởng vào năng lượng của riêng mình. Nếu bạn thất
bại nhiều lần, thế thì dần dần bạn sẽ nghĩ, “Chẳng cái gì xảy ra cả. Mình không
có năng lượng.” Trong thực tế mọi người đều có năng lượng chữa lành. Nó là cái
gì đó tự nhiên. Không phải là vài người mới là thầy chữa còn người khác thì
không, không phải vậy. Mọi người sinh ra đều là thầy chữa rồi nhưng lại quên
mất năng lực này, hay chưa bao giờ dùng nó cả, hay đã dùng nó trong các mối
liên kết sai và đã đi tới cảm thấy rằng nó chẳng bao giờ vận hành cả.
Cho nên đừng bao giờ thử nó lên ai đó, người thách thức bạn.
Đấy không phải là thách thức. Nếu ai đó sẵn sàng tham dự, đi cùng bạn, thế thì
đấy là kinh nghiệm đẹp. Cho nên ngay chỗ ban đầu đừng bao giờ chạm cả. Khi
người đó thảnh thơi ngày càng nhiều và bạn cảm thấy… và tôi đang nói cảm thấy –
không phải là bạn nghĩ. Nếu bạn cảm thấy có thôi thúc phát sinh để chạm vào
người đó – chẳng hạn người đó bị đau dạ dày hay đau đầu hay đau cái gì đó khác
và bạn cảm thấy rằng chỉ cần chạm vào đầu sẽ có ích – thế thì chạm, nhưng trước
hết để cho người đó hài hoà với bạn. Trước hết cho việc xoa bóp năng lượng,
đừng chạm vào thân thể.
Để cách xa khoảng sáu cm, bởi vì hào quang thân thể của
người này toả ra cách xa thân thể người đó quãng hai mươi cm. Giữ cách xa quãng
sáu, tám cm, sao cho theo cách nào đó bạn đang chạm vào hào quang năng lượng
của người đó. Bạn không chạm vào thân thể vật lí của người đó, nhưng bạn chạm
vào thân thể tinh tế của người đó – và có thế thôi. Để cho năng lượng thấm vào,
thế thôi. Bạn đã thực sự chạm vào người đó, nhưng người đó sẽ không sợ về điều
đó. Khi bạn cảm thấy rằng người đó đang tham dự cực kì nhiều, khi tin cậy của
người đó là mênh mông và bạn có thể thấy rằng người đó đang tuôn chảy với bạn,
và bạn có thể cảm thấy rằng năng lượng của mình đang được hấp thu – nó không bị
bác bỏ; người đó đã trở thành giống như miếng bọt biển và đang trương lên – thế
thì điều đó trở thành một điểm chính xác. Tại điểm đó toàn bộ năng lượng tuôn
trào và đi vào sâu nhất.
Sau mỗi lần chữa tốt hơn cả là bạn đi tắm, làm như vậy. Nếu
điều đó là không thể được, thế thì ít nhất rửa tay mình ngay lập tức và vung
vẩy chúng. Bao giờ cũng xảy ra rằng khi bạn đang truyền năng lượng vào người
khác, năng lượng của người đó cũng đôi khi đi vào bạn; chúng chèn lấp lẫn nhau.
Đôi khi người đó có thể rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn bạn. Đôi khi người đó
có thể không mạnh, nhưng bệnh của người đó lại có thể rất mạnh, cho nên những
rung động này của bệnh đó có thể đi vào bạn và có thể mang tính phá hoại. Chúng
có thể làm cho bạn bị ốm, căng thẳng. Việc chữa lành là tốt nhưng không đáng
bạn phải trả giá, bởi vì thế thì sẽ là ngu xuẩn và bạn không thể chữa lành mấy
được. Sớm hay muộn bạn sẽ trở nên ốm yếu, ốm tồi tệ, và thân thể bạn sẽ bị làm
xáo trộn nhiều lắm.
Xoa bóp không đơn giản là xoa bóp. Bạn đang chia sẻ năng
lượng đấy; và chừng nào bạn còn chưa có năng lượng tuôn chảy trong mình, thì
chẳng mấy chốc bạn sẽ trở nên mệt mỏi. Thế thì điều ấy là rất mạo hiểm. Không
phải là mệt mỏi thể chất kéo đến đâu – điều đó không quan trọng; bạn sẽ ngủ,
bạn sẽ ăn, và điều đó sẽ trôi qua. Nhưng xoa bóp là chia sẻ năng lượng sâu sắc
hơn. Khi bạn xoa bóp thân thể ai đó, không chỉ thân thể các bạn là có tham dự
vào – còn các thể tinh tế của bạn, hai thể năng lượng, hai plasma sinh học nữa.
Người đang nhận xoa bóp cũng có thể nhận nhiều plasma sinh học của bạn, và
chừng nào bạn còn chưa là một nguồn cung cấp bên trong thường xuyên, chừng nào
bạn còn chưa được nối với cội nguồn, bạn sẽ trở nên bị tiêu tán rất nhiều bởi
điều đó. Nó có thể không ảnh hưởng ngay lập tức bởi vì bạn còn trẻ. Thậm chí
nhiều tháng và nhiều năm sau bạn có thể không cảm thấy điều đó, nhưng rồi một
hôm bỗng nhiên bạn sẽ cảm thấy mình sụp đổ.
Cho nên hiểu biết của tôi là ở chỗ trước hết người ta nên
làm việc trên bản thân mình, và người ta nên rất, rất định tâm. Khi bạn định
tâm, bạn không hiện hữu. Khi bạn định tâm, cội nguồn bắt đầu vận hành. Thế thì
bạn chỉ là lối chuyển. Vũ trụ bắt đầu tuôn chảy qua bạn – thế thì không có vấn
đề gì. Bạn có thể chia sẻ nhiều năng lượng tuỳ ý, bạn sẽ thường xuyên nhận được
năng lượng mới, hừ? Thế thì bạn không giống như nơi trữ nước không có suối đổ
vào nó. Bạn giống như cái giếng có nhiều dòng suối đổ vào nó; bạn cứ múc nước
ra và nước mới lại tuôn vào – bạn không thể múc cạn nó được. Trong thực tế bạn
cứ đổ đi nước cũ, ôi thiu, tanh tưởi, còn nước sạch và sống thì đổ vào. Cho nên
cái giếng rất hạnh phúc – bạn không nặng gánh nó từ quá khứ và cái cũ và cái tù
đọng. Cho nên nếu bạn đang trong luồng chảy và năng lượng của bạn đang tuôn
chảy thế thì không có vấn đề gì.
Cho nên xoa bóp và chữa lành và những hiện tượng này là rất
tinh tế. Và vấn đề không chỉ là việc biết về kĩ thuật, vấn đề lớn hơn là cách ở
tại cội nguồn – thế thì không có vấn đề gì. Thế thì tôi chẳng bận tâm ngay cả
về kĩ thuật và liệu bạn có biết nó hay không. Bạn có thể đơn giản bắt đầu chơi
với thân thể ai đó và năng lượng sẽ tuôn chảy, và sẽ có ích lợi lớn. Nhưng chỉ
có một ích lợi thực khi người đang xoa bóp cũng được lợi qua việc đó – thế thì
có ích lợi thực. Thế thì người chữa cũng được lợi, và người được chữa cũng lợi
nữa – cả hai đều được lợi. Không ai bị thiệt cả.
Xem tiếp Chương 8 – Quay về Mục lục